Trong những thành phố rực neon và phế liệu, giữa mùi mạt rác và khói bụi của động cơ phản lực, có một người con gái mà tất cả băng đảng đều biết đến bằng cái tên Cô Gái Cơ Khí. Tên cô trong danh sách săn tiền thưởng là Ubu Kamigori, một hiện tượng trong nghề: lạnh lùng, hiệu quả, và không bao giờ để lại vết chân. Tay cô điều khiển một khẩu súng năng lượng chế tạo riêng, cánh tay phải là một-vòng-titan sao có thể biến hình thành lưỡi hái hay roi điện, và trong hốc mắt phải, một con ngươi giả lấp lánh ánh đỏ theo dõi nhiệt độ và địch tình. Cô săn lùng những tên đầu sỏ, những kẻ tươi mát trên tấm bảng giáo án tử hình của các tập đoàn, và trả về những cái chết gọn gàng như một cú đóng hộp. Thế giới này không cần quá khứ, chỉ cần biết bạn là ai hôm nay.
Nhưng ngày hôm đó, khi cô kéo cửa căn cabin ẩn mình sau những ống dẫn khí đỏ ngòm, không phải là mối đe dọa mới, cũng chẳng phải một món hàng khó. Người đàn ông đang ngồi chờ, âm thầm như một bóng ma trong bóng tối, ông mặc một chiếc áo choàng lụa đen, những đường kim mạ vàng lấp lánh một cách kỳ quặc trong không khí ô nhiễm. Anh ta nhìn cô, nụ cười nhạt như một vết thương cũ chưa từng lành, và nói bằng giọng nói mà Ubu đã nghe thấy trong những giấc mơ tồi tệ nhất: Kia rồi, con cưng. Chúng ta lại gặp nhau rồi.
Mr. Elegance. Cái tên như một lời chế nhạo. Một nghệ danh cho một kẻ từng cùng cô rũ bùn trước đây, một người từng chứng kiến cô không phải là cỗ máy giết người, mà chỉ là một đứa trẻ hoảng loạn trong lò đốt tâm hồn. Khoảnh khắc ấy, định mệnh Ubu vẫn luôn coi như một đường chân không bỗng chốc xoắn lại, bóp nghẹt cổ họng cô. Chuỗi động cơ trong lồng ngực cô bỗng rú lên một tiếng bất thường, và cảm giác lạ lẽ, yếu đuối, từng đã bị cô nhốt kỹ sau lớp kim loại, bùng cháy trở lại — thứ cảm xúc mà cô đã dùng hàng trăm lần bắn hạ để chứng minh nó đã tắt ngấm.
Thế giới tàn khốc vẫn quay, nhưng với cô giờ đây, mọi thứ đã khác. Bức tường ngăn cách hiện tại và quá khứ đã sập. Cô Gái Cơ Khí giờ đây phải đối mặt với hai thứ: súng trong tay, và ký ức không cho phép bắn. Vòng xoáy không còn là những nhiệm vụ săn giết, mà là một vòng xoáy của sự phản bội, của những mảnh vụn bản thân mà cô tưởng đã vứt đi. Liệu cô sẽ tháo gỡ từng chi tiết cơ thể để chối bỏ quá khứ, hay là học cách hòa chung nhịp đập của động cơ trong lồng ngực với nhịp đập của một trái tim con người? Từ bước điểm này, con đường của Ubu Kamigori không còn là một đường thẳng bằng phẳng giữa những ánh đèn thành phố, mà là một bản đồ rối, nơi Cô Gái Cơ Khí và cô gái trước đây phải đánh trận cuối cùng để giành lấy tương lai.







