Có bao giờ ta tự hỏi, khi ngòi bút Shakespeare viết nên những dòng bi kịch của Hamlet, liệu ông có đang khóc thầm cho chính máu mình? Bốn trăm năm người đời mê mẩn câu chuyện về chàng hoàng tử Đan Mạch u uất, ấy vậy mà ít ai biết rằng trước lời độc thoại Tồn tại hay không tồn tại nổi tiếng ấy, chính trái tim người cha đã nhuốm máu một nỗi đau đời thực.
Con trai duy nhất của đại văn hào - Hamnet Shakespeare - đã gục ngã trong vòng tay cha mẹ năm lên mười một. Cơn sốt dịch hạch năm 1596 chẳng buông tha đứa trẻ, để lại trong lòng cha nó vết sẹo chẳng thể hàn gắn. Kẻ đã viết nên bao số phận bi thương trên sân khấu, giờ phải cầm bút dưới ánh đèn dầu tĩnh mịch mà những giọt mực hóa ra dòng lệ.
Người ta đồn rằng chính lúc Hamlet rũ áo đen than khóc cha trong cảnh mở đầu, nghe đâu có tiếng đập thình thịch từ trái tim tác giả. Những trang viết về chốn Elsinore u ám dần nhuốm màu cá nhân - nỗi day dứt của vị quân vương bị đoạt mạng lẫn tâm tư hoàng tử bất lực, phải chăng là tiếng gào thét ngầm của người cha mất con?
Rồi tháng năm trôi, vở kịch thành di sản nhân loại, nhưng bi kịch nhỏ bé của gia đình Shakespeare mãi chìm vào bóng tối. Hamnet bé nhỏ không sống đủ dài để cha kịp làm nên vinh quang, để rồi chính cái chết của con trở thành mặt gương soi rọi vào thẳm sâu Hamlet. Có mất mát nào xé lòng hơn nỗi đau tưởng tượng người cha vĩ đại dành cho đứa con hư cấu lại không thể đong đếm bằng nỗi đau thực tại trước bia mộ con mình?
Thế mới hay, đôi khi bụi vàng văn chương đắp lên từ chính những vết thương thực. Hamlet mãi mãi là bức tượng đài của vở bi kịch tinh thần, nhưng trong mỗi vần thơ về mối quan hệ cha con giữa Hamlet và hồn ma vua cha, vẫn thấp thoáng hình bóng đứa con trai nhỏ không bao giờ lớn của Shakespeare. Cộng hưởng từ sự diễm lệ của ngôn từ và thực tế phũ phàng ấy, có lẽ mới tạo nên sức nặng nghìn năm cho kiệt tác!







