Eden, 26 tuổi, là kiểu cô nàng vô tư đến mức thiên hạ nhìn vào chỉ muốn gõ nhẹ vào đầu: làm barista ở một quán cà phê specialty khu trung tâm, tủ lạnh toàn mì gói và cà phê đá xay, bộ sưu tập ghim áo họa tiết mèo hoạt hình chất đống trong hộp giày, quần jeans ống rộng mặc suốt từ thứ Hai đến Chủ Nhật. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm mẹ, chứ đừng nói đến việc mang thai khi chưa kịp rõ mặt cha đứa trẻ.
Mọi chuyện bắt đầu từ đám cưới sếp hồi tháng trước ở Vũng Tàu. Eden mặc chiếc váy slip xanh dài quá gối, uống ly martini lê ngọt lịm đến mức quên cả trời đất, gặp một anh chàng tên Minh làm thiết kế đồ họa từ Hà Nội sang chơi, hai người nói chuyện về phim hoạt hình thập niên 90, nhảy chân trần trên cát đến khuya, sáng hôm sau tỉnh dậy anh đã đi rồi, điện thoại cô lại hết pin, chẳng lưu được lấy một số liên lạc. Cô chẳng mấy bận tâm, coi như một kỷ niệm vui lúc say xỉn, cho đến tuần trước bỗng nôn thốc nôn tháo mỗi sáng, tưởng ngộ độc bánh mì chảo ven đường, Dawn kéo cô đi tiệm thuốc, que thử hiện hai vạch hồng rực, cô ngồi bệt xuống nắp bồn cầu nhìn chằm chằm vào cái que 10 phút không nói nên lời, rồi gọi video cho Dawn vừa khóc vừa bảo: Tao chết chắc rồi.
Làm mẹ thời hiện đại đâu chỉ là chuyện 9 tháng 10 ngày mang nặng, với Eden, mọi thứ đều là một mớ hỗn độn chưa từng gặp: bảo hiểm y tế cơ bản không lo nổi hết viện phí khám thai tư nhân, cô hỏi Google uống cà phê decaf có sao không lúc 2 giờ sáng, định mở lời với sếp quán cà phê về chuyện mình mang thai mà sợ bị cắt ca làm, lướt TikTok xem mấy video Nhật ký mẹ đơn thân thì toàn người nước ngoài, chẳng ai nói về chuyện nghỉ thai sản 6 tháng không lương ở các tiệm nhỏ, hay cách đối phó với bà hàng xóm cạnh nhà cứ hỏi vòng vo cha đứa bé là ai thế, sao không thấy đưa đến chơi.
Cô trông cậy duy nhất vào Dawn, bạn thân từ thời cấp ba, giờ làm biên tập viên freelance ở nhà, nuôi một con mèo Mochi lông xù. Dawn là người đi cùng cô đi siêu âm lần đầu, nhìn màn hình mờ ảo hiện cái chấm nhỏ nhấp nhô rõ nhịp tim, tay Eden run bần bật, thì thầm với Dawn: Nhìn cái Cục cưng kìa. Dawn cười xỏ xiên tối qua: Hôm qua em còn gọi nó là 'vật thể lạ' giữa lúc nôn không ra phở, giờ đã thành Cục cưng rồi đấy à? Eden ném cái gối về phía bạn, mà khóe môi lại nhếch lên.
Hai đứa rồi cũng cùng nhau xoay xở: Dawn giúp Eden lên danh sách việc cần làm, săn cũi trẻ em trên Chợ Tốt giá rẻ, đi cùng mua quần bầu vì quần jeans cũ không kéo khóa nổi, tập dượt cách nói với bố mẹ ở miền Tây (tạm thời giấu đến tam cá nguyệt thứ hai, sợ người già lo lắng). Có lần Eden cáu gắt bảo không cần tìm cha đứa bé, Dawn cũng bực mình vì lo bạn mình một mình gánh vác, nhưng rồi cũng làm hòa trên ly trà sữa không đường (Eden phải cắt hết đường từ khi biết tin có em bé, Dawn thì chế nhạo mãi mà vẫn mua cho cô mỗi chiều).
Từ cái ngày que thử hiện hai vạch đến giờ, Eden vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng có Dawn ở bên, có cái danh xưng Cục cưng mà cô tự gọi đứa trẻ trong bụng, mớ hỗn độn ấy cũng dần tìm được chút trật tự.







