Thề có Chúa, tao không bao giờ quên được cái đêm 28 Tết năm ngoái – cái đêm tao đi cái Cuốc Xe Âm Phủ trứ danh, suýt mất mạng chứ chưa nói chuyện tiền bạc.
Tao chạy taxi ở Sài Gòn đúng 10 năm, đêm nào cũng cuốc đến 12 giờ đêm mới về, vợ tao nhắn tin giục liên tục: Về đi, con bé Thảo đang đợi ba nó đưa đi khám tim sáng mai, anh còn chạy nữa là tao khóa cửa không cho vào đâu. Thảo – con gái lớn của tao, bị tim bẩm sinh, bác sĩ bảo cần 50 triệu mới làm phẫu thuật được, tao chạy cả tháng chưa được 30 triệu, đang đau đầu như búa bổ.
Hơn 11 giờ 45, tao định tắt app về thì thấy một chuyến xe hiện lên: đi từ hẻm 245 Lê Quang Định, Gò Vấp đến Đài hóa thân Hoàn Vũ, Củ Chi. Fare hiện lên 450k, gấp 3 lần chuyến bình thường, tao nhấn nhận ngay, mặc kệ hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, lái chiếc Vios cũ lọt thỏm vào giữa hai dãy nhà ổ chuột. Đêm đó mưa phùn bay lất phất, cần gạt nước quạt lạch xạch, tao vừa lái vừa hát rong, tính toán đủ mấy triệu này thì còn thiếu bao nhiêu nữa là đủ tiền mổ cho con.
Đỗ trước cửa hẻm, tao thấy một ông đàn ông đứng đó, mặc áo khoác gió đen bạc màu, đầu cúi gầm, chân thấp chân cao bước lên xe sau, không nói một lời. Tao hỏi: Anh ơi, đi Củ Chi đúng không? Đường xa, anh ngủ thoải mái nhé. Không trả lời. Tao cũng chẳng quan tâm, bật bài Chuyện Buồn Ngày Xuân của Chế Linh, lái xe ra quốc lộ.
Đi được 20 phút, tao thấy lạnh buốt, dù máy lạnh đã tắt từ lúc đón khách. Qua kính chiếu hậu, ông này vẫn ngồi bất động, đầu cúi gầm, áo khoác gió phồng lên như có gió thổi, dù xe đóng kín mít. Lúc dừng đèn đỏ ở ngã tư An Sương, tao quay lại hỏi lần nữa: Anh khỏe không? Có cần dừng lại nghỉ không?. Và tao chết đứng.
Mặt ông ta trắng bệch, môi tím ngắt, mắt nhắm nghiền, một bàn tay gầy guộc đặt trên ghế, trên tay còn cầm một túi nilon trắng, bên trong nhét đầy tiền mặt, đủ mệnh giá, cộm cộm. Túi nilon ấy đặt sát ghế, tao chạm nhẹ vào, lạnh như cầm xác đá, mùi vàng mã nhang khói xộc lên mũi, gai cả người. Dưới túi tiền có một mảnh giấy gấp lại, mở ra chỉ viết vội vàng vài dòng, nét chữ nguệch ngoạc: Nhờ anh đưa tôi đi hỏa táng, hết việc anh lấy tiền này lo cho con gái. Tôi là con trai bà già ở ngã ba Tân Vạn 10 năm trước, anh bỏ mặc bà ấy lấy dây chuyền vàng, bà ấy chết vì không được cấp cứu. Đây là nghiệp báo của tôi, cũng là của anh.
Tao run lẩy bẩy, vô lăng lạc lõng, suýt đâm vào xe container bên cạnh. Cố bình tĩnh lái tiếp, gần đến đài hóa thân thì thấy cổng đóng im lìm, nhân viên bảo vệ ngủ gật trong chòi. Tao lắc mạnh cái xác ở ghế sau, nó lăn đùng ra, túi tiền rơi xuống sàn. Tao định nhặt lấy bỏ túi, nhưng bỗng thấy một bóng người đứng bên đường, mặc áo bà ba nâu, đeo dây chuyền vàng sáng loáng – đúng bà già tao từng bỏ mặc 10 năm trước!
Bà ấy nhìn tao, không nói gì, chỉ chỉ vào cái xác trên xe, rồi biến mất. Lúc đó tao mới hiểu, cái Cuốc Xe Âm Phủ này không phải xui xẻo ngẫu nhiên. 10 năm trước, tao chạy xe ôm ở Tân Vạn, đón được bà già này đang ôm ngực đau dữ dội, bảo đưa đi bệnh viện. Đến ngã ba vắng, tao thấy dây chuyền vàng 24K sáng lấp lánh dưới cổ áo bà, tham lam nổi lên, tao dừng xe, giả vờ giúp bà sờ túi tìm tiền, móc luôn cái dây chuyền, rồi đẩy bà xuống lề đường, phóng xe đi. Hôm sau đọc báo mới biết bà ấy chết vì nhồi máu cơ tim, không ai giúp đỡ.
Tao khóc nức nở, định bỏ chạy, nhưng xe không nổ máy được, dashboard nhấp nháy loạn xạ, radio tự bật lên phát bài nhạc lễ tang ai oán. 5 phút sau, cổng đài hóa thân bỗng mở, mấy nhân viên đẩy xe tang ra, nói: Chúng tôi chờ chuyến xe của anh từ lâu rồi, hồ sơ của ông này đã làm xong, nhờ anh ký vào sổ là xong. Họ lấy đi cái xác, còn túi tiền, họ nói: Tiền này không phải của anh, ông ấy không có thân nhân, 50 triệu là tiền bán mảnh đất cuối cùng, ông ấy bảo nếu ai chở mình đi hỏa táng thì cho người đó, nhưng chỉ những kẻ có tội với gia đình ông ấy mới nhìn thấy số tiền này.
Tao về nhà, đêm đó mơ thấy bà già và con trai bà ấy đứng ở chân giường, không trách móc, chỉ nói: Nghiệp báo đến rồi, anh thoát được lần này, lần sau không biết có thoát được không. Sáng hôm sau, tao lấy hết tiền tiết kiệm còn lại đưa con đi khám, bác sĩ bảo khối u tim của con đã tự tiêu biến, không cần phẫu thuật nữa.
Từ đó đến nay, tao không bao giờ lấy một đồng bạc thừa của khách, đêm nào cũng đỗ xe ở ngã ba Tân Vạn, đưa người già đi khám miễn phí. Có người hỏi tao về cái đêm đó, tao chỉ cười bảo: Chỉ là một cuốc xe xui xẻo thôi. Nhưng tao biết, đó là Cuốc Xe Âm Phủ, là cái tát của nghiệp chướng, nhắc tao nhớ rằng, làm người, không được tham, không được hại người, chứ oan hồn không bỏ qua đâu.







