Đại Chiến Người Và Thần (Phần 3)
Thế giới chìm trong tro bụi. Những đám mây đen vặn xoắn trên bầu trời, nghiền nát ánh mặt trời như lời cảnh báo cuối cùng từ Olympus. Các vị thần đứng im lìm trên đỉnh vạn vật, ánh mắt lạnh hơn băng giá, nhìn xuống nhân loại - loài sinh vật nhỏ bé dám thách thức trật tự của tạo hóa. Họ phán quyết: Trước khi tẩy sạch mọi dấu vết loài người khỏi địa cầu, một cơ hội được ban xuống. Một trận chiến. Không phải để thương lượng, mà để chứng minh. Chứng minh máu, mồ hôi và lửa trong tim họ đủ sức thắp lên ngọn đuốc xứng đáng được tồn tại.
Dưới đất, những người lính cuối cùng của nhân loại xiết chặt vũ khí. Lưỡi kiếm rỉ máu, mũi tên gãy còn cắm trên vai, nhưng không ai lùi bước. Họ biết điều gì sẽ xảy ra nếu thất bại: Những thành phố sẽ tan thành cát bụi như Babylon, những dòng sông chảy ngược lên trời, xương trẻ con vỡ vụn dưới gót giày của thần chiến tranh. Nhưng họ cũng biết thứ ánh sáng le lói trong ngực mình - thứ các vị thần chưa từng thấu hiểu. Hy vọng.
Và rồi tiếng kèn vang lên. Không phải từ thiên đình, mà từ chính hơi thở rít qua kẽ răng của kẻ sắp chiến đấu. Đại Chiến Người Và Thần chính thức bắt đầu. Sét đánh xé ngang tầng mây, thần Zeus giáng xuống một tia chớp trắng xóa, thiêu đốt cả một đội quân. Nhưng từ trong lửa, bóng người vẫn lao lên. Họ hét vang những câu thần chú cổ đại, ném những chiếc lao tẩm máu Titan, phóng những cỗ máy hơi nước gầm rú do chính tay kẻ phàm chế tạo. Đây không chỉ là mạng sống. Đây là di sản của cả một giống loài.
Ở nơi sâu nhất của chiến trường, một người lính giơ cao thanh kiếm nứt vỡ, mắt đỏ ngầu nhìn lên đoàn tùy tùng của thần Apollo đang hạ xuống như mặt trời thứ hai. Chúng ta không cầu xin! - hắn gào lên, giọng khàn đặc máu - Chúng ta giành lấy!. Và ở khoảnh khắc đó, cả bầu trời nín thở.







