Cái bóng quá khứ cứ níu chân cô như một thứ dây leo gai góc, gặm nhấm từng bước chân. Để thoát khỏi nó, cô và Max – chú chăn cừu Đức được mệnh danh là người bạn chân thực nhất – lao vào hành trình đi bộ đường dài trên Đường mòn Appalachian. Núi non trập trùng, rừng cây rậm rạp, tiếng gió rít qua khe đá và tiếng chim hót vang vọng dường như là liều thuốc duy nhất có thể làm tan biến những đêm không ngủ vì cơn ác mộng. Max chạy ở trước, cái đuôi vẫy vui vẻ như cờ hiệu, đôi mắt đen láy như than chỉa vào mỗi bước chân cô, như một lời nhắc nhở rằng cô không hề đơn độc.
Nhưng thiên nhiên hoang sơ, tưởng chừng an toàn, lại che giấu những mối nguy hiểm khác. Những cơn mù bất chợt tan vào sáng sớm, tiếng tắc kè trong đêm nghe như tiếng cười khúc khích đáng sợ, đôi khi còn có cảm giác đang bị ai đó rình rập từ xa. Sự cô lập từng ngày trở thành một gánh nặng, và những ký ức đau đớn mà cô cố gắng chôn vùi bắt đầu lềnh bềnh trong tâm trí như những hòn đá đáy suối. Max cũng trở nên căng thẳng, tai dựng lên, gầm gừ những âm thanh không thể nghe thấy. Chúng ta đi qua những bản đồ được đánh dấu những con số quen thuộc... dặm 500, dặm 550, dặm 600... Mỗi con số như một nhịp đập, đếm ngược đến ngày cô có thể nghĩ mình đã thoát ra được.
Và rồi, nó xuất hiện. Một bóng đen lặng lẽ theo sau, rồi ló dạng thành một người đàn ông cao gầy, mắt sắc như dao cạo, với một nụ cười quen lạ nhưng lạnh lẽo đến tận xương sống. Anh ta chỉ xuất hiện thoáng qua rồi khuất dạng, leaving behind một thứ cảm giác rợn người, như nọc độc chậm rãi lan. Hành trình bỗng trở thành một cuộc chạy trốn không hồi kết. Cô và Max phải tăng tốc, thở dốc, lội suối, trèo lên những vách đá hiểm trở. Max phát ra những tiếng gừ gừ đầy cảnh giác, nhưng cũng gặm lên tay cô nụ động viên ngầm trong sự sợ hãi chung.
Những ảo giác bắt đầu ám ảnh. Một đêm, dưới ánh trăng lạnh lẽo, cô thấy những chiếc hộp gỗ lập lòe trong rừng, nơi không có gì cả. Lại một sáng khác, khi qua một khúc cua trên vách đá, hình ảnh người đàn ông kia ló ra phía trước, đứng bất động, mắt hướng thẳng về phía cô, rồi tan biến như ảo ảnh. Sự căng thẳng bào mòn mọi giác quan. Mùi cây cối bỗng trở nên nồng nặc và khó chịu, tiếng gió nghe như tiếng thì thầm cổ xưa đầy u ám, ngón chân cô đôi khi như chạm vào thứ lạnh buốt dưới lớp lá.
Và rồi, trong dòng mệt mỏi và hoảng sợ, họ đến gần dặm thứ 666. Con số đó dường như phản chiếu một thứ năng lượng nào đó, một sự hấp dẫn ma quái. Nó không chỉ là một cột mốc trên bản đồ nữa, nó trở thành một đốm đen hút mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ hãi của cô. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sức hút kỳ lạ nhưng không thể cưỡng lại, giống như một cánh cổng đang mời gọi. Max không yên tĩnh nữa. Nó gầm gừ liên tục, chồm lên, cố gắng kéo dây xích ra khỏi tay cô, đôi mắt chất chứa sự hoảng sợ tột độ.
Không tìm thấy nguồn gốc của tiếng động kỳ lạ và sự hiện diện đáng sợ dường như càng ngày càng gần, cô quyết định lao về phía dặm thứ 666 – có lẽ đó là chìa khóa? Hay là nơi trái tim nỗi sợ cô đang chờ đợi? Khi cô chạy vào con đường phụ dẫn đến điểm mốc, giữa khúc cua ngoặt rẽ gắt, cô thấy anh ta. Người đàn ông – kẻ đã rình rập họ cả chặng đường. Mặt mộc, đôi mắt đào sâu vào cô, một nụ cười đầy hàm ý quỷ quyệt. Anh ta bước tới, từng bước đều đều như đang đo đạc. Max lao vào, gầm bộc phát một âm thanh kinh hoàng, đâm vào kẻ lạ mặt như một mũi lao thép. Nhưng tên sát nhân đã sẵn sàng. Một tiếng động khô khốc, tiếng kêu thảm thiết của Max vang lên rồi lặng đi.
Cô kêu thét, cảm nhận dòng máu lạnh tê dại chạy sống lưng. Bên cạnh tên sát nhân đang cười rạng rỡ, một thứ gì đó khác xuất hiện – chứ không chỉ là bóng tối thông thường. Một sự hiện diện cổ xưa, lừng lờ, dị thường, mang theo mùi ẩm mốc của thời gian và một thứ gì đó gần như là mùi của quyền lực nguyên thủy. Nó không hiện rõ hình dạng, chỉ là một cảm giác nặng nề, ngột ngạt, một sự hiện diện vô hình nhưng chi phối không gian xung quanh. Và nó, cùng với dục vọng ánh lên trong mắt tên sát nhân, đang chờ đợi cô ở chính dặm thứ 666, nơi rừng cây như tách ra để nhường đường, nơi tiếng gió gào lên như một giai điệu tội lỗi. Sự kết hợp của cái chết hiện hữu trước mắt và thế lực cổ xứ ẩn giấu khiến cô không thể hít thở được. Bước chân cô dừng lại, không thể tiến lên, nhưng cũng không thể quay đầu chạy trốn. Dặm thứ 666 giờ đây không còn là một con số. Nó là vực thẳm.





