Ánh mai chiếu xiên qua khe rèm lụa dát vàng, khẽ làm bừng sáng đống quần áo vắt vội trên sàn đá cẩm thạch. Cô gái vặn mình khỏi tấm chăn lụa còn vương hơi ấm, thản nhiên nhặt chiếc váy đen từng sợi chỉ đều đắt bằng mạng người. Tiếng tờ giấy bạc cô ném xuống giường chao liệng trong không trung, rơi phịch bên gối lụa bèo nhún.
100 tệ, tiền phục vụ đấy. Giọng cô như lớp băng mỏng phủ trên mặt hồ mùa đông, đôi chân trần đạp lên phiến lông thú Bắc Cực mà không ngoảnh lại. Không tiễn nhé.
Không khí phòng ngủ đột ngột đông cứng. Lệ Đình Vũ nghiến răng đến đau hàm, mắt đen nhìn theo bóng lưng diễu võ dương oai kia như muốn xuyên thủng tường. Giây phút khoá thắt lưng kim loại soạt lên chính là dây đứt bom nổ.
Đế Thiếu Chuyên Sủng Bá Đạo Thê mà dám lôi anh ra làm đồ giải quyết sinh lý? Tay chàng vồ cánh tay đàn bà tuột khỏi chốt cửa phòng, xương quai hàm gồng lên dưới làn da trắng sứ.
Ngón tay chàng xiết mạnh đến mức để lại vệt đỏ trên cổ tay mảnh mai như cành liễu, thiếu nữ lần đầu chới với thấy gai lạnh dựng đứng sau gáy. Ánh mắt Lệ Đình Vũ đen kịt nuốt chửng cả vầng dương phía sau vai nàng, giọng nổ từng âm tiết:
Chiếm tiện nghi của Lệ gia ta rồi nghĩ bỏ chạy ngon ơ? Cô tưởng ai cũng bị mua chuộc bằng tờ giấy rách này sao? Hơi thở nóng rát phả xuống đôi môi đàn bà đang khẽ run, mùi máu tươi trong lời đe vờn quanh không trung như trận cuồng phong sắp càn quét.






