Phim Đến Đây Nào Thầy Giáo Vietsub - HD

Vaa Vaathiyaar

Xem phim mới Phim Đến Đây Nào Thầy Giáo Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Đến Đây Nào Thầy Giáo Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Đến Đây Nào Thầy Giáo Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

129 Phút

Quốc gia: Ấn Độ

Đạo diễn: Nalan Kumarasamy

Diễn viên: AnandarajG. M. SundarKarthiKarunakaranKrithi ShettyRajkiranRamesh ThilakSathyarajShilpa ManjunathVadivukarasi

Thể loại: Hài Hước, Hành Động, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Từ ngày còn bé tí, nhỏ con như hạt thóc, tôi đã được nhồi nhét vào khuôn hình một diễn viên điện ảnh nổi tiếng nhất lúc bấy giờ. Không phải vì tôi có tài gì thiên bẩm, chỉ đơn giản là ông nội, người tôi gọi là Thầy Giáo trong tim, nhìn tôi và thấy bóng dáng của người tài tử ấy. Ông nói: Mày sẽ là diễn viên như thầy ấy! Giỏi, đẹp trai, khán giả mê mệt!. Và thế là bắt đầu một cuộc sống hành trình dài.

Mỗi bước đi, từng cử chỉ, đến cả cách nói chuyện, ông đều rèn giũa như thể tôi là một bộ phim nháp. Ông cạo râu cho tôi, cắt tóc đúng kiểu của diễn viên, thậm chí dẫn tôi đi học múa, học hát, học cách để một con mắt nhíu lại thật có hồn. Lớn lên, tôi lướt phim thấy khuôn mặt mình trên màn hình, giọng nói mình phát ra, đều là bản sao cố ý. Tôi biết mình đang đóng vai, nhưng cả thế giới xung quanh – đặc biệt là ông nội – đều tin đó là con người thật của tôi. Sân khấu lớn nhất chính là cuộc sống của tôi.

Nhưng áp lực... ư, áp lực nó như núi đè. Mỗi buổi tối về nhà, dù chỉ là mệt mỏi vì một ngày diễn dở ở lớp, ông nội cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hy vọng, đầy câu hỏi không nói: Thầy diễn viên ngày hôm nay mày diễn cho ai đấy con?. Ông theo dõi từng phim mới, từng bài báo, rồi quay sang tôi: Áo này không hợp bài diễn đâu, con trai! Giao tiếp với ai thì phải biểu cảm mặt thế này... Đến Đây Nào Thầy Giáo! – giọng ông lúc nào cũng rền vang, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về con đường đã định sẵn cho tôi.

Giờ đây, khi tôi bước sang tuổi hai mươi, những xung đột bắt đầu bùng cháy. Tôi có những khát khao riêng, những đam mê khác, những giấc mơ không liên quan đến ánh đèn hào quang. Tôi muốn học kỹ thuật, muốn tự do sáng tạo, muốn được là... chính mình. Nhưng mỗi khi hé lộ một chút suy nghĩ khác đi, ông lại biến sắc, giọng trầm xuống: Mày quên gốc rồi sao? Quên lời Thầy Giáo dậy? Con đường này đã được vạch ra, phải đi tới cùng!. Cái từ Thầy Giáo giờ đây không còn là cái ôm ấm áp, mà thành một cái roi vô hình. Tôi cảm thấy như mình đang giãy giựa trong lưới, đủ窒息 để thở. Áp lực thành công, áp lực phải hoàn hảo thành vai diễn của người khác, cùng với nỗi sợ làm thất vọng người đàn ông đã dồn cả tuổi vàng của mình vào tôi, khiến tôi tê liệt. Tôi muốn hét lên: Ông không hiểu đâu!, nhưng rồi lại im lặng, như thể lời hét đó cũng là một kịch bản không được ông chấp thuận. Cuộc sống – vốn dĩ đã là sân khấu lớn – giờ còn căng thẳng hơn bao giờ hết khi tôi cảm thấy mình đang diễn một vai mà không ai muốn cho tôi được nghỉ. Đứng trước gương nhìn khuôn mặt thiếu tự nhiên, tôi tự hỏi: Liệu mình có bao giờ là con trai trong mắt ông, hay mãi mãi chỉ là gánh nặng mang tên Hóa thân? Và nỗi lo sợ lớn nhất... liệu ngày nào đó, mình có dám nói với Thầy Giáo rằng: Con không diễn được nữa thưa ông?

Thu gọn...