Kỳ Diệu Hóa Ra Ma Quỷ
Cơn sốt của con trai, thứ không hề thuyên giảm dù uống đủ thứ thuốc đắt tiền, đã đẩy Lâm Vy đến ngưỡng tuyệt vọng. Cô tìm đến từng viện y, từng phương pháp chữa trị tân tiến, nhưng kết quả chỉ là nỗi đau xé lòng và gần như cạn kiệt túi tiền. Trong lúc dằn vặt tột cùng, một người quen cũ kể cho cô nghe về một phương pháp kỳ diệu nào đó, được bảo là có thể đánh bay mọi thứ bệnh tật một cách thần kỳ. Lâm Vy, như kẻ chết đuối vớ được cọc, nắm chặt lấy niềm mong manh đó. Cô sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả những nghi ngờ mơ hồ về nguồn gốc của phép màu ấy.
Lần đầu tiên chạm vào thứ được gọi là chất kích thích năng lượng sống đó, Lâm Vy cảm thấy một hơi ấm kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô tin rằng sự cứu trợ thực sự đã đến. Con trai mình thở nhẹ nhõm hơn, sắc hồng dần trở lại trên làn da tái nhợt. Nhưng niềm vui vui sướng đó chỉ kéo dài được ba ngày. Sau đó, cơn đau quặn writhing không ngừng, tiếng thét thình lình của con trai cô trong đêm, và đôi mắt cậu nhìn mẹ bằng một ánh mắt lạnh lẽo, xa lạ – tất cả đều báo hiệu cái giá quá đắt mà cô không hề hay biết.
Niềm hy vọng mong manh bỗng tan biến, nhường chỗ cho một cơn ác mống tột cùng. Đêm đó, khi cái lạnh xương tanh tràn vào phòng, một bóng mờ đen kịt bắt đầu từ từ hiện hình từ chính thứ chất màu nhiệm kia. Nó không trông giống bất cứ sinh vật hữu hình nào mà chỉ là một vùng hố tối không đáy, lan tỏa sự tăm tối như nhựa đường lạnh lẽo. Một tiếng thì thầm xẹt qua não Lâm Vy, không phải bằng tai, mà là bằng thứ xương tủy cô:
Tiên tri... đúng rồi... Linh hồn tôi bị giam cầm ngàn năm, bị nguyền rủa trong cái xác vô dụng này, bởi sự hèn nhát của chính... cô.
Lời then chốt như nhát dao cứa vào tâm trí cô. Chịu? Không còn lựa chọn gì khác. Sinh lực của con trai cô – thứ mà Lâm Vy hy vọng được dùng để chữa bệnh – đang bị rút cạn, cạn kiệt từng giọt, thành thứ chất lỏng đen sẫm chảy ngược vào trong bóng mờ. Cái lạnh đó không còn là sự tê buốt mà chuyển thành một thứ Đià Bolic dữ dội, thứ năng lượng ma quỷ đen kịt, độc địa đang chuẩn bị xâm nhập.
Cô đã mở ra cánh cửa... với lòng tham và hy vọng sáo rỗng. Bây giờ, cái xác yếu đuối này... sẽ trở thành nhà tù mới... và vật thể chứa đựng... cho sức mạnh Đià Bolic bất diệt của ta!.
Lâm Vy gào lên trong tuyệt vọng, nhưng tiếng nài van của cô tan biến trong không khí lạnh giá. Bóng mờ đen như nhựa đường bắt đầu cuộn lại, nhấn mạnh, xé toang lớp da, biến lớp áo cô thành một thứ vải xơ xác rách tung. Ánh mắt cô dần mất đi sự trong sáng, thay vào đó là thứ ánh nhìn trống rỗng nhưng rực lên một ánh sáng đỏ rực như than hồng, ánh mắt thứ nhìn thấy được thứ đau đớn đang lan tỏa khắp thế giới – thứ mà bây giờ cô cảm nhận được từ sâu trong linh hồn đang Đià Bolic hóa.
Và khi tiếng thét cuối cùng của cô cũng lặng đi, chỉ còn lại tiếng thì thầm ma quỷ vang lên từ chính miệng mình: Sức mạnh ta... trỗi dậy... Linh hồn cô... là cỗ máy... hoàn hảo.... Niềm hy vọng về một kỳ diệu giờ đây đã chết. Thay vào đó là một thực tại đáng sợ hơn bất cơn ác mộng nào: cô đã trở thành một cái vỏ rỗng, một vật thể chứa đựng đầy đủ nhất và sống động nhất cho thứ sức mạnh Đià Bolic đen tối, sẵn sàng để luân hồi tiếp tục chuỗi chết chóc và nguyền rủa mà phù thủy đã khởi xướng từ ngàn năm trước.






