Mùa 4 của Đố Kị (Phần 4) tiếp tục đào sâu vào những chủ đề ganh tị, tham vọng và các mối quan hệ độc hại xoay quanh nhân vật chính – một người phụ nữ bị ám ảnh đến mức bệnh hoạn bởi sự so sánh và thành công của người khác, thứ mà các phần trước chỉ mới phác thảo sơ lược. Không còn là kiểu ganh ghét hả hê khi thấy người khác gặp chuyện không may, lần này sự đố kị hiện lên ngấm ngầm, đau đớn hơn nhiều: cô ấy có thể cười tươi rực rỡ chúc mừng bạn thân đăng quang cuộc thi nội bộ công ty, rồi về nhà ôm gối khóc thút thít, lật lại từng bức ảnh người ta đăng trên Facebook để soi xét xem liệu có phải đối phương may mắn hay mình thực sự kém cỏi hơn. Cô ấy giữ một cuốn sổ tay nhỏ giấu kín trong ngăn kéo, không ghi việc cần làm, mà ghi chép từng cột mốc của bạn bè, đồng nghiệp: ai mới mua căn hộ chung cư, ai sinh con đầu lòng, ai được cử đi tu nghiệp nước ngoài. Cứ mỗi lần người xung quanh đạt được thành tựu, cô ấy lại tự dằn vặt bản thân, đặt ra áp lực phải đạt được điều tương tự nhanh hơn, tốt hơn, dù thực ra cô ấy chẳng hề thực sự mong muốn cái đó.
Chủ đề tham vọng trong phần này cũng bị bẻ lái hoàn toàn so với những lý tưởng hào nhoáng thường thấy. Nó không phải là khát vọng cống hiến, làm việc tốt hơn để phát triển bản thân, mà là thứ tham vọng phải hơn người khác bằng được. Cô ấy chấp nhận làm việc 16 tiếng mỗi ngày cho cái chức danh quản lý nhìn oai phong, dù công việc đó bào mòn sức khỏe, tước đoạt hết thời gian nghỉ ngơi, chỉ vì bạn cùng khóa năm xưa vừa được thăng chức tương tự. Tham vọng lúc này trở thành tấm lá chắn che đậy sự tự ti, biến thành động lực duy nhất thúc đẩy cô ấy làm mọi việc, kể cả việc phản bội lòng tin của người khác, chỉ để không bị tụt lại phía sau trong cái cuộc đua vô hình mà chính cô ấy tự dựng lên.
Các mối quan hệ độc hại xung quanh nhân vật chính cũng được khai thác tinh tế hơn, không còn gói gọn trong chuyện vợ chồng con cái cãi cọ nhau ỏn oẹn. Có những người bạn thân chơi với nhau 10 năm, mồm lúc nào cũng nói câu nhờ bạn ấy giúp đỡ nhiều lắm, nhưng thực ra lúc nào cũng lén lút ghen tị với thành công của nhau, tới mức thấy đối phương gặp khó khăn thì trong lòng lại thầm mừng. Có cả những mối quan hệ gia đình, mỗi dịp lễ tết họp mặt là lại tự động bật chế độ so sánh ngầm: con ai giỏi hơn, chồng ai kiếm được nhiều tiền hơn, nhà ai to hơn, chẳng ai nói thẳng ra nhưng ai cũng cảm thấy ngột ngạt, bị dồn vào góc tường bởi sự đố kị của chính người thân. Đố Kị (Phần 4) thậm chí còn đưa vào cả những mối quan hệ nơi công sở độc hại: sếp luôn lấy thành tích của người khác ra để ép nhân viên cố gắng, đồng nghiệp thì giấu giếm thông tin, cản trở nhau chỉ để chiếm lấy một vị trí thăng tiến nhỏ nhoi.
Điểm đặc biệt nhất là phần này không lên án thẳng thừng sự đố kị, mà lại cho người xem thấy rõ cả quá trình nó ngấm ngầm ăn mòn tâm hồn nhân vật chính: từ một cô gái nhiệt tình, vui vẻ, dần dần trở nên cay nghiệt, hay để ý từng lời nói, cử chỉ của người khác, chẳng còn tận hưởng được niềm vui thực sự nào, kể cả khi bản thân đạt được thành công, vì ngay lúc đó cô ấy lại bắt đầu so sánh với người còn thành công hơn mình. Cái vòng lặp đố kị ấy nó thực đến mức nhiều lúc xem xong thấy mình cũng từng có những khoảnh khắc giống nhân vật chính, mới thấy rợn người.







