Admin quán Độc Nhất Vô Nhị
Dụ Duyên đã 17 năm sống trong cái bếp đầy khói cay mắt, giữa những tiếng lách cách của nồi niêu, xoong chảo và mùi nước mắm, tỏi, ớt quyện vào từng kẽ tường cũ kỹ. Cô không chỉ là đôi tai duy nhất của gia đình — cô là hơi thở, là tiếng nói, là con đường sống nối quán ăn nhỏ bé với thế giới ồn ã ngoài kia. Từ lúc lên 7, khi nhận ra mẹ không nghe được tiếng mưa rơi, cha chẳng biết giai điệu rao hàng trên phố, cô đã gánh lên vai mình sứ mệnh Độc Nhất Vô Nhị mà không ai thay được.
Mỗi sáng, đôi tay mẹ đặt nhẹ lên vai Duyên như chiếc đồng hồ báo thức, ngón tay nhanh thoăn thoắt: Con gái, bớt chút cháo hành cho khách. Cô chẳng cần lời, chỉ một cái chớp mắt đáp lại rồi vội chạy xuống bếp. Bốn người trong nhà như những mắt xích của cùng một cánh cửa cũ; thiếu một chiếc, cả cái quán Độc Nhất Vô Nhị chồng chất bao đời của tổ tiên sẽ sập xuống.
Nhưng giữa những đêm khuya, khi tiếng còi tàu vọng lại từ ga xa, Dụ Duyên lại thấy ngực mình như bị ai bóp nghẹn lại. Cô ngồi bên cửa sổ lầu hai, nhìn xuống con phố nhỏ chỉ toàn ánh đèn vàng vọt, tim đập thình thịch với những địa danh trong sách địa lý: Hạ Long, Đà Lạt, Sài Gòn… - những nơi cô nghe khách du lịch kể bằng cả giọng cười ròn tan. Cái bàn tay anh trai vỗ vai khiến cô giật mình: Ký hiệu gì đây? Sao em khóc?. Duyên vội lau má, tay nguệch ngoạc giải thích: Chỉ là gió bụi vào mắt.
Rồi bức thư trúng tuyển học bổng du học Âm nhạc đặt lên bàn, như viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng. Cả nhà ngồi quanh chiếc bàn gỗ mòn bóng ngày xưa tổ tiên dùng để gói nem, bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Ngón tay mẹ run run hỏi: Con sẽ đi… bao lâu?. Cha im lặng nhìn bức ảnh ông nội treo trên tường - người gây dựng nên quán Độc Nhất Vô Nhị năm xưa. Anh trai véo tay cô một cái thật đau, ánh mắt cầu xin: Em đừng bỏ anh ở lại với bố mẹ.
Ngọn lửa mơ ước trong Dụ Duyên chưa bao giờ bùng cháy dữ dội đến thế. Cô mường tượng ra cảnh đứng trên sân khấu, đôi tay chơi piano uốn lượn như những cánh chim. Nhưng rồi căn bếp năm ấy hiện lên — nơi cha mẹ vẫn đang giã thịt làm chả với những vệt mồ hôi chảy dài trên gáy áo. Nếu cô ra đi, ai sẽ là người giúp bố trả giá cả với người bán thịt? Ai đọc hộ mẹ hạn sử dụng gia vị? Ai dịch cho anh trai khi anh cãi nhau với bạn học?
Đêm ấy, Dụ Duyên ôm đàn guitar cũ mèm mà khách Tây bỏ quên năm nào, ngón tay cô lần mò gảy nên bài hát tự sáng tác - những âm thanh của tiếng lửa bếp rồi rào, tiếng cha chặt xương lợn đều đặn, tiếng mẹ vo gạo sáng sớm. Có lẽ bài hát chia sẻ với gia đình của cô chẳng có lời nào, nhưng khi anh trai ngồi xuống cạnh, đôi mắt sáng lên lấp lánh, bàn tay đập theo nhịp lên đầu gối, Duyên chợt hiểu: Dây leo tình thân có thể bám giữ chân cô, nhưng không ngăn được giấc mơ cô vươn ra ánh sáng.
Giữa ngã ba ở lại hay đi xa, Dụ Duyên sẽ viết nên lựa chọn của chính mình — bằng âm nhạc, bằng tình yêu không lời, và bằng cái hiểu sâu sắc của một người thấu cảm cả hai thế giới.






