DR3AM: Dị Chuyện – cái tên gọi lên những câu chuyện chẳng bao giờ dừng lại ở bề mặt của tiếng thét hay máu me. Nó là những vết nứt rạn trên bức tường bình yên của thế giới hiện đại, nơi quỷ quái không đeo mặt nạ xác ướp hay lởm chởm răng nanh, mà khoác lên mình dáng vẻ của hàng xóm im lặng, của gương mặt lạ trong đám đông, hay thậm chí là… chính bản thân ta.
Đây không phải thứ kinh dị kiểu rừng sâu lâu đài cổ. DR3AM: Dị Chuyện bắt lấy cái rùng mình từ chính thứ ánh sáng neon lập lòe ngoài cửa sổ phòng trọ, từ tiếng chuông thang máy vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch khi bạn là người duy nhất thức giấc. Những bóng ma ở đây không lơ lửng trên gác xép, chúng lẩn vào tiếng bấm điện thoại vội vã nơi góc quán cà phê, ánh mắt trống rỗng của người lạ dán chặt vào màn hình trên tàu điện ngầm, hay giọng cười vu vơ từ căn hộ bên cạnh – thứ âm thanh chưa bao giờ bạn chắc chắn là thật hay do não mình tự bịa.
Tâm trí con người mới là mê cUNG đáng sợ nhất, và DR3AM: Dị Chuyện biết cách chọc thẳng ngón tay đầy nghệ thuật vào đó. Liệu những ký ức mơ hồ về một buổi tối mất tích có phải do bạn bị trúng tà, hay chỉ là mảnh vỡ của chấn thương tâm lý chôn giấu? Thứ gì đang thì thào trong vô thức khi bạn đi ngang qua hành lang tối của tòa nhà văn phòng lúc 10 giờ đêm – quỷ dữ, hay nỗi sợ thất bại đang hiện hình? Khoảnh khắc bạn nhìn thấy bóng dáng người quá cố giữa dòng người vội vã – đó là ma hiển hiện, hay chỉ là não bộ ngập tràn nỗi nhớ đang đánh lừa chính bạn?
Dấu ấn điện ảnh trong DR3AM: Dị Chuyện không nằm ở cảnh quay long lanh, mà ở cách nó biến những góc quen thành thế giới kỳ ảo đầy dụ dỗ. Ánh đèn đường nhấp nháy qua khe rèm trở thành thứ ánh sáng độc hại vẽ lên tường những bóng người dị dạng. Bản nhạc jazz chập chờn từ quán bar xa xa hóa thành giai điệu mời gọi của thứ gì đó đang rình rập. Cái cách camera lia chậm qua những vật dụng đời thường – chiếc gương trang điểm, cốc nước nửa vơi, vết nứt trên trần nhà – khiến chúng mang một dáng vẻ ám ảnh không tên. Người xem bị cuốn vào màn hình không phải vì jumpscare rẻ tiền, mà bởi họ nhận ra chính mình trong những nỗi sợ không dám thừa nhận ấy.
DR3AM: Dị Chuyện như một lời thì thầm đầy ma mị: Cứ tưởng bạn đang sống giữa ánh sáng văn minh? Thật ngây thơ. Bóng tối luôn có mặt, ngay trong chiếc điện thoại bạn cầm trên tay, trong tiếng thở dài của người yêu khi họ nghĩ bạn không để ý, hay trong chính cái cách bạn né tránh những câu hỏi của bản thân mỗi đêm…







