Những ngày điêu tàn dưới bầu trời Trùng Khánh
Những quả bom như mưa đá lũ của không quân Nhật dội xuống Trùng Khánh không ngừng nghỉ. Khói lửa bủa vây thành phố, tiếng khóc thét tắc nghẹn trong những đống gạch vụn. Trên bầu trời đặc mùi thuốc súng ấy, cánh máy bay chiến đấu của phi đoàn Trung Quốc như đàn chim nhỏ chênh vênh giữa bão đạn. Giữa họ, có một phi công át chủ bài – người đã khiến quân Nhật khiếp sợ bởi những đường bay tử thần và pha cắt ngang không trung đầy máu lửa. Anh không chỉ chiến đấu vì tổ quốc, mà còn vì những người thân đang run rẩy dưới hầm trú bom, vì ánh mắt người yêu dõi theo từ mặt đất.
Kẻ thù càng lúc càng tàn độc. Khi những chiếc Zero – cỗ máy chiến tranh tối tân nhất của Nhật – xuất hiện trên bầu trời Đông Á, mọi thứ trở nên khốc liệt hơn gấp bội. Chênh lệch công nghệ khiến máy bay Trung Quốc như những chiếc lá vàng trước gió bão. Đồng đội ngã xuống từng ngày, mảnh giáp mỏng manh của họ xé toạc dưới hỏa lực Zero. Nhưng vị phi công ấy không lùi bước.
Đêm trước trận chiến sinh tử, anh ngồi viết thư tuyệt mệnh dưới ánh đèn dầu lập lòe. Ngòi bút khẽ rung theo nhịp thở gấp gáp: Nếu ngày mai không trở về, xin em đừng khóc. Sống trên đất quân thù giày xéo, không bằng chết trong tư thế một người lính. Đưa tôi bay lên lần cuối… Để linh hồn này hóa mũi tên xuyên thủng bầu trời đen.
Khi bình minh ló dạng, anh nhìn những tia nắng đầu tiên chiếu rọi lên thân máy bay xước đầy vết đạn. Tiếng động cơ gầm rú như tiếng gọi từ vong linh đồng đội. Lòng bàn tay thấm mồ hôi nắm chặt cần lái, anh chống hàm răng gật đầu với kĩ thuật viên – cái gật đầu nặng trịch như lời từ biệt.
Cất cánh!
Chiếc máy bay lao vút lên không trung, đối diện với họng súng của những con Zero chết chóc. Gió rít qua khe kính buồng lái mang theo mùi khét của hy vọng và hủy diệt. Trong khoảnh khắc ấy, người phi công không nghĩ đến cái chết. Anh chỉ thấy rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của hai tiếng tự do: Đưa tôi bay – bay đến nơi bóng đêm phải tan biến!
Giữa vòng vây lửa đạn, anh lao thẳng vào đội hình Zero, khiến kẻ thù phải kinh hoàng trước sự điên rồ có chủ đích ấy. Mỗi đường bay của anh là một vệt máu thắm tô lên bầu trời Trùng Khánh thương đau…







