Cái chết của bà Di đến như một cú sét giữa trời quang. Không bệnh tật, không dấu hiệu, chỉ một buổi sáng Lan đẩy cửa phòng bà, thấy bà nằm yên trên chõng tre, tay còn nắm chặt chiếc lược gỗ sứt mẻ và một xấp tiền lẻ gói trong khăn tay cũ. Lan không khóc nổi. Cô chỉ lặng lẽ gọi cho trưởng phường, lo việc ma chay giản dị theo ý nguyện của bà, rồi quay về nhà nhìn hai đứa em trai: thằng bé tám tuổi đang ôm gối ngủ say, con nhỏ năm tuổi vẫn mơ màng gọi bà ơi. Mẹ cô đang công tác ở Đà Nẵng, điện thoại tắt nguồn vì vùng sâu. Lan, mười sáu tuổi, bỗng thấy mình già đi chục tuổi chỉ sau một đêm.
Những ngày sau đó là guồng quay đến kiệt sức. Lan đưa đón em đi học, nấu cháo loãng, giặt giũ đống quần áo chất đầy, kèm em học vần bằng cuốn giáo trình rách bìa. Tiền tiết kiệm trong hộp bánh quy chỉ đủ cầm cự ba tuần. Cô biết mình phải tìm việc. May sao, chị bạn cùng xóm tên Mai mách tin công ty thời trang Nếp Áo đang cần người phụ việc kho và mẫu thiết kế cơ bản, lương thử việc thấp nhưng bao cơm trưa. Lan nộp đơn bằng chiếc điện thoại màn hình nứt, phỏng vấn qua video với bộ đồng phục cũ được là phẳng lỳ và đôi mắt không chớp. Cô được nhận. Không phải vì tài năng, mà vì sự cần cục và ánh mắt không biết sợ.
Cô vẫn giấu mẹ. Mỗi lần mẹ gọi về, Lan chỉ nói bà Di về quê thăm con ốm, giọng đều đều nhưng tay nắm chặt mép áo. Nỗi sợ lộ bí mật trở thành gánh nặng vô hình. Đêm khuya, khi các em đã ngủ, Lan ngồi dưới bóng đèn sợi đốt vàng vọt, lật cuốn sổ tay cũ ghi chép mẫu mã. Trang đầu tiên, cô viết nguệch ngoạc bằng bút bi cạn mực: Đừng Nói Với Mẹ Bà Giữ Trẻ “Di” Rồi. Dòng chữ đó không phải lời dối trá, mà là lời thề. Là bức tường ngăn mẹ khỏi vỡ òa đau đớn khi đang xa nhà. Là lá chắn che cho các em những đêm mất ngủ. Đôi khi nó khiến Lan nghẹt thở, nhưng chính nó cũng là sợi dây buộc cô đứng thẳng lại mỗi khi muốn gục ngã.
Công việc ở xưởng thời trang không màu hồng. Lan phải học cách phân loại vải, đếm hàng tồn, phụ thợ may chỉnh đường kim, bị mắng vì sai sót nhỏ, tay xước đầy vết kim đâm. Nhưng cô không than. Cô mang những mảnh vải vụn về nhà, tập cắt may theo hình dáng chiếc áo dài bà vẫn mặc, dù tay nghề còn vụng về. Dần dần, những đường may thô ráp ấy lại có hồn. Trưởng phòng bắt đầu giao việc khó hơn. Lương tăng đủ mua sữa đặc và tiền học thêm cho em. Nhưng vẫn còn đó nỗi lo cơm áo, tiếng thở dài trong đêm, và bí mật chưa thể nói ra.
Mỗi sáng thức dậy, Lan vẫn tự nhắc câu đó. Nó in sâu trong đầu như nhịp thở. Không phải để che giấu mãi, mà để nhắc mình: phải cứng cỏi, phải giữ cho mái nhà này không đổ, dù bóng tối có dài đến đâu. Vì phía sau cánh cửa phòng ngủ kia, hai đứa em đang ngủ yên, và mẹ sẽ về một ngày nào đó. Khi đó, Lan sẽ không cần phải thì thầm nữa. Nhưng chưa phải lúc này.







