Dưới lớp màn đêm ngập tràn ánh đèn neon, Tokyo giữa thế kỷ 21 như một con quái vật thép rỉ. Khói thuốc, mùi dầu máy và hơi thở nồng nặc của xác sống quấn lấy những con hẻm tối om. Cái gọi là xã hội văn minh chỉ tồn tại trên mặt đất — còn thế giới ngầm? Nơi ấy thuộc về lũ Ma vương đeo mặt nạ công nghệ. Chúng không phải quỷ dữ thời trung cổ, mà là lũ trùm tội phạm đã bơm ether đến nứt da thịt. Máu, nội tạng, cả ý chí — tất cả đều bị ether biến đổi. Một tên có thể khiến dây thần kinh nạn nhân cháy đen chỉ bằng cái búng tay. Thằng khác nuốt chửng ký ức người ta qua ánh mắt. Cái giá của quyền lực? Thân xác chúng mục rữa từ bên trong, phải thay thế bằng bộ phận cơ khí hạng nặng.
Giữa cái vòng xoáy máu me ấy, lũ Dũng Sĩ Cặn Bã vật lộn như những con thiêu thân. Đừng nhầm họ với anh hùng cổ tích — đây là lũ thợ săn tiền thưởng hạng B, kẻ lang thang rúc vào xó chợ đen, lũ nghiện ngập sống bằng mũi tiêm E3. Mỗi lần chích thuốc, ether bẩn cháy rát từng tế bào, ban cho họ phút chốc siêu năng lực đủ đánh đổi cả tuổi thọ. Phố xá gọi họ là cặn bã vì phương thức làm việc: giết không gớm tay, đạp lên xác đồng đội mà sống, biến chính mình thành quái vật để diệt quái vật.
Yashiro — Thần Chết là cái tên khiến cả Ma vương phải dòm ngó. Gã Dũng Sĩ Cặn Bã cô độc sống trong căn hộ ổ chuột ngập vỏ kim tiêm. Chiến tích? Một mình xử lý cả đội hình Vệ Binh Ether của Ma vương Kazuo. Nhược điểm? Tính khí thất thường như con điên, và cơn nghiện E3 đã ăn mòn 70% phổi. Yashiro chẳng thiết tha gì đến công lý rẻ tiền — mỗi vụ giết thuê chỉ để kiếm tiền mua thuốc, kéo dài kiếp sống thừa thãi.
Mọi thứ vỡ vụn từ cái đêm Jougamine xông vào đời hắn. Con nhóc nữ sinh loắt choắt đứng giữa biển máu, chĩa khẩu súng lênh khênh về phía Yashiro: Em sẽ thành Dũng Sĩ Cặn Bã! Thầy phải nhận em làm đệ tử! Chẳng hiểu não trạng gì khiến Jougamine đuổi theo nghề chết chóc này. Có phải vì cái chết thảm của người chị gái? Hay đơn giản là cô bé khát máu ngầm sau vẻ ngoài trong sáng? Yashiro xua đuổi, dọa giết, thậm chí bỏ mặc cô giữa trận đấu súng — Jougamine vẫn bám như đỉa đói.
Rốt cuộc, Yashiro nhượng bộ. Không phải vì thương hại — mà vì thứ máu lạ kỳ trong người con nhóc. Jougamine chịu được liều E3 gấp ba lần người thường mà không vỡ mạch. Cô bé có thể đọc ngược dòng ether, vạch trần điểm yếu của Ma vương mà không cần thiết bị đắt tiền. Nhưng món vũ khí sống này đi kèm giá đắt: Jougamine ngày càng giống Yashiro hơn — mắt đục ngầu vì thuốc, tay run rẩy mỗi lần lên đạn, cười gằn khi ngửi thấy mùi máu tươi.
Lưỡi hái tử thần chao lượn khi cả hai đối mặt Tế Điện Hiroto — Ma vương chuyên bắt cóc thiếu nữ để tế hệ thống AI độc tài. Trận chiến đẫm máu tại nhà máy bỏ hoang khiến Yashiro trả giá: gã mất cánh tay trái, còn Jougamine suýt thành vật tế thần. Chính khoảnh khắc Jougamine gào thét Bỏ em lại đi! Thầy phải sống! đã thức tỉnh thứ gì đó rỉ sét trong lòng Yashiro. Lần đầu tiên sau hàng chục năm, gã Dũng Sĩ Cặn Bã cảm thấy sợ — sợ mất đi thứ duy nhất khiến đời mình bớt thối rữa.
Bóng đêm Tokyo vẫn nuốt chửng những linh hồn lạc lối. Nhưng giữa đống tro tàn ấy, hai kẻ cặn bã đang học cách tin vào lưng đối phương. Liệu họ sẽ cùng nhau hóa thành ánh chớp xé toang màn đêm — hay chỉ là hai que củi tẩm dầu, cháy bùng rồi tắt lịm trong câm lặng?





