Hai đội bóng phong trào lâu năm ở vùng New England – đội Áo Sọc Xanh từ khu phố cảng và đội Găng Tay Sờn của thị trấn lân cận – khóa chặt trang sử gần ba thập kỷ bằng một trận đấu chớp nhoáng chiều Chủ nhật. Sân bóng Lambert, chứng nhân của những bữa tiệc bia sau trận đấu, những giọt nước mắt chia tay mùa giải, và vô số quả Eephus lửng lơ đánh lừa vụt trống không, sẽ bị ủi phẳng vào thứ Hai để nhường đất cho khu chung cư cao cấp Harbor Lights.
Luật chơi vẫn thế: tiếng hét CẨN THẬN BÓNG! văng vẳng khi quả bóng lạc hướng bay sang con phố đông đúc, mùi bụi đất bốc lên sau những pha trượt chân xé nền sân nứt nẻ. Nhưng hôm nay, không khí nặng trĩu thứ gì đó khác thường. Ông Joe - thủ quỹ kiêm trọng tài bất đắc dĩ – lặng lẽ xoa viên phấn trắng lên bàn tay gân guốc, mắt đỏ hoe khi nhắc lại: Thằng Tom ngày trước ném Eephus ở hiệp 7 năm 2002, chúng mày còn nhớ không? Cả sân chửi ầm lên, xong lại cười như điên.
Giữa hiệp 9, khi bóng đèn đường bắt đầu nhấp nháy, thủ môn đội Găng Tay Sờn bất ngờ thả một quả Eephus chầm chậm – điệu nhảy ngoài miễn trường chẳng ai dám đánh. Tiếng vợt khô khốc vang lên. Quả bóng vẽ vòng cung mềm mại, rơi xuống góc sân nơi có cái cột gỗ mục ghi trăm vết khắc ngày tháng. Một tràng vỗ tay nổi lên rồi tắt lịm.
Khi đèn tắt, họ khều nhau uống nốt chai rượu bourbon ủ từ thời khánh thành sân. Xẻng máy đã nổ ầm ĩ ngoài rào chắn, nhưng chẳng ai vội về. Còn một đêm nữa để nhắc lại câu chuyện về quả Eephus năm nào làm vỡ cửa kính tiệm tạp hóa bà Maria – chủ tiệm giờ đứng tựa cửa nhìn họ, tay siết chặt chiếc khăn giặt sờn viền.







