Gió đông lồng lộng thổi qua hàng cây trước sân, mang theo hơi lạnh của một chiều tháng Chạp. Đúng ngày này năm ngoái, bà Maria Sevilla - trụ cột của gia đình - đã nhắm mắt xuôi tay sau trận ốm dài ngày. Một năm trôi qua, những đứa con của bà lặng lẽ tề tựu về ngôi nhà gỗ đã xập xệ ở cuối con hẻm nhỏ màu nâu đỏ.
Không khí căng như dây đàn, Juanito Sevilla - đứa út trong nhà - nhấm nháp ly rượu rum đặc sệt, mắt liếc nhìn các anh chị đang ngồi im phăng phắc trên bộ salon da sờ rách. Chiếc quạt trần kêu cót két như định cắt đứt sự im lặng nặng nề. Hương nhang bát mãi còn thoang thoảng trong góc bàn thờ, nơi di ảnh mẹ họ vẫn mỉm cười hiền hậu.
Ông luật sư già với hàm răng trắng đều một cách đáng ngờ vẫn chậm rãi xếp giấy tờ, tiếng giấy sột soạt nghe rợn gáy. Anh cả Antonio dứt khoát gõ ngón trỏ lên mặt bàn gỗ mun: Mở đi, không ai có cả ngày đâu!
Lúc phong bì niêm phong màu nâu bóc ra, cả gian phòng như vỡ òa. Người thừa kế duy nhất... - giọng ông luật sư run run - ... là Emily Nguyen.
AI? - Giọng chị hai Isabella chói lên như đàn vĩ cầm đứt dây, chiếc khăn voan lấp lánh tuột khỏi tóc - Mẹ tôi làm gì có con nuôi Việt Nam? Đây là trò đùa ô nhục!”
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa reo vang. Cô gái trẻ mặc chiếc áo dài trắng đứng đó, tay xách va ly cũ kỹ. Trên vành môi cô run run nụ cười mà ai cũng nhận ra ngay – nụ cười giống hệt María năm xưa.
Dân làng đồn thổi đủ điều sau cái chết của mẹ. - Antonio gầm gừ, tay túm chặt gáy ông luật sư - Tới khi 'Everyone Knows Every Juan' dựng chuyện người thừa kế ma này lên báo chí...
Nhưng chưa ai kịp hành động, chiếc va ly bật mở. Những bức thư tình phai màu rơi lả tả - một mối tình thầm nửa thế kỷ giữa María và người lính Mỹ gốc Việt. Bức ảnh nhòe nước đen trắng đặt giữa đống thư: cô gái trẻ María ôm đứa bé lai trong vòng tay mà theo mọi tài liệu chính thức, đã “bị chết non”.
Gương mặt các anh chị Sevilla biến sắc khi nhìn chiếc gương cổ trong góc phòng - họ giờ như nhìn thấy bản sao mờ nhạt của chính mình. Ánh mắt xa lạ của Emily phảng phất chút buồn giống hệt đôi mắt mẹ ngày bà hấp hối. Tiếng Isabella rú lên trong hốc hác khiến bầy quạ trên mái bay tán loạn, và đúng lúc ấy, trận mưa tháng Chạp trút xuống cuốn đi những tờ di chúc đang dính máu từ vết cắt trên tay Juanito.
Ở cái xứ mà chuyện nhà ai cũng thành của thiên hạ... - Tiếng thở dài của ông luật sư hòa vào màn mưa trắng xóa - ... thì thứ đáng sợ nhất không phải là người thừa kế bất ngờ, mà chính là sự thật mà Everyone Knows Every Juan sẽ đào lên!





