Anna vẫn nhớ rõ mùi khói thuốc lá pha chút nước hoa Old Spice của bố ám trên chiếc áo flannel oversized cô mặc suốt ba tháng sau cái chết của họ. Một vụ rò rỉ khí CO đột ngột trong căn hộ Brooklyn nhỏ xíu, cảnh sát gõ cửa lúc 3 giờ sáng, Anna ngủ quên ở nhà bạn thân nên sống sót, còn bố mẹ cô không kịp tỉnh dậy. Cô chưa kịp đám tang tử tế, chưa kịp xếp hết đồ đạc trong phòng, đã bị đẩy lên chuyến bay từ JFK xuống Orlando, rồi ngồi hai tiếng trên chuyến xe buýt cũ kỹ đến một thị trấn nhỏ ven Everglades ở Florida, nơi bà ngoại cô – người bà cô chưa từng gặp mặt, chỉ biết qua vài tấm ảnh cũ – đang chờ ở bãi đỗ xe với chiếc Ford bán tải rỉ sét, điều hòa hỏng, cửa kính dán đầy đề can hình cá sấu.
Thị trấn này nóng như lò nướng, độ ẩm cao làm tóc Anna xoăn tít, mọi người nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh khi cô mặc đồ đen, mang giày combat đi học. Ở trường, cô ngồi một mình trong góc căng tin, cho đến khi Tyler – cậu thiếu niên đeo kính râm, có hình xăm cá sấu trên cẳng tay, là tiền vệ đội bóng bầu dục của trường – và Jessa, em họ cậu ta, cô gái hay nhai kẹo cao su sốc giữa, cười khẩy giọng New York của Anna, mời cô đi uống bia rẻ tiền ở cái hố đá cũ gần thị trấn. Thành phố lớn làm mày ngột ngạt lắm đúng không? Ở đây tụi tao lo cho mày, Jessa nói, đưa cho Anna một điếu thuốc Marlboro. Anna cần bạn bè, cần bất cứ thứ gì để không phải ngồi một mình trong căn nhà của bà ngoại, nơi mùi long não và trà ngọt bà pha mỗi sáng làm cô nghẹt thở nhớ nhà.
Cô không biết rằng cái giá của sự an ủi ngắn ngủi đó đắt hơn cô tưởng. Một buổi tối thứ Sáu, cả ba người đi bộ về từ hố đá, gặp Lucas – cậu bé lớp 10 trầm tính, làm phụ bếp ở quán ăn dinh dưỡng của thị trấn, đang mang một cái bánh pie táo mẹ làm cho bà nội. Tyler đột nhiên đẩy Lucas ngã xuống bụi cỏ, giày đá văng cái bánh xuống mương nước, Jessa lấy điện thoại quay video, cười hô hố: Nhìn này, thằng nhóc khóc kìa! Đăng TikTok chắc được mười nghìn lượt xem đấy. Tyler đấm Lucas vào bụng, chiếc nhẫn đá của cậu ta rách một đường trên má Lucas, máu chảy ròng ròng. Anna đứng đó, tay bóp chặt dây ba lô đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô muốn hét lên, muốn đẩy Tyler ra, nhưng cô sợ – sợ họ quay sang bắt nạt cô, sợ cô lại một mình, sợ cái sự cô đơn đáng sợ ở thị trấn này. Cô thậm chí còn ép một nụ cười gượng gạo khi Jessa quay sang hỏi Mày thấy vui không? rồi im lặng nhìn Lucas lảo đảo bỏ đi, không gọi cấp cứu, không lấy lại chiếc điện thoại Lucas rơi xuống cỏ. Cô là đồng phạm, bằng sự im lặng hèn nhát của mình.
Một tuần sau, Tyler bắt đầu đeo kính râm ngay cả trong lớp, nói rằng mắt cậu ta đau như có cát rơi vào, mỗi đêm đều mơ thấy một đứa trẻ mặc đồ ngủ rách nát, tay cầm túi bố đầy cát, đứng ở chân giường ném cát vào mắt cậu ta. Cậu ta ngủ gà ngủ gật suốt ngày, cho đến một sáng thứ Hai, Jessa gọi điện cho Anna, giọng run bần bật: Tyler chết rồi! Trong phòng cậu ta, mắt... mắt cậu ta biến mất rồi, chỉ còn hai hốc mắt trống rỗng, máu khô đóng vảy trên má! Cảnh sát nói là bị thú hoang tấn công, nhưng Anna biết sự thật. Bà ngoại cô ngồi trên hiên nhà, đung đưa chiếc ghế mây rỉ sét, kể cho cô nghe về Ông Sandman: năm 1952, một đứa trẻ tên Samuel, bị lác mắt, bị bọn trẻ trong thị trấn bắt nạt, nhốt vào xưởng cưa cũ cho đến chết, mắt bị quạ mổ sạch. Linh hồn cậu ta không siêu thoát, cứ ám ảnh giấc mơ của những kẻ bắt nạt, rồi ăn thịt nhãn cầu của chúng khi chúng tỉnh dậy. Cái thị trấn này vận hành theo luật cũ, Anna. Eye for an Eye, răng đền răng. Mày không ngăn cản cái sai, mày là một phần của nó.
Jessa là người tiếp theo. Cô ta bắt đầu mơ thấy Samuel, van xin Anna giúp, thú nhận rằng chính cô ta là người gợi ý đánh Lucas, lấy trộm thuốc chống lo âu của Lucas vứt đi. Một tuần sau, người ta tìm thấy Jessa ở hố đá, mắt cũng biến mất, giống hệt Tyler. Anna hoảng loạn, cô tìm đến Lucas – cậu bé giờ nghỉ học, má vẫn còn vết sẹo, ngồi một mình trong phòng trọ của mẹ. Cô quỳ xuống xin lỗi, kể hết mọi chuyện, rằng cô là kẻ hèn nhát, rằng cô đã tiếp tay cho bọn chúng. Lucas nhìn cô, mắt đỏ hoe: Tao biết mày đứng đó. Tao hy vọng mày không ngủ ngon.
Anna nhận ra cô phải sửa lỗi lầm của mình trước khi Sandman tìm đến cô. Cô không đi tìm cách đánh bại linh hồn đó, cô đi tìm cách phá vỡ cái vòng lặp Eye for an Eye này. Cô đăng một đoạn video trên TikTok, kể thật sự những gì đã xảy ra, xóa tài khoản của Jessa, kêu gọi mọi người ngừng bắt nạt Lucas, tổ chức một buổi tưởng niệm nhỏ cho Samuel ở xưởng cưa cũ, mời cả thị trấn đến. Bà ngoại cô mang theo một chiếc bánh quy táo, nói rằng Samuel hồi nhỏ thích ăn bánh này. Lucas cũng đến, đứng cạnh Anna, nói với đám đông: Tao không muốn ai chết nữa. Tao tha thứ cho Tyler và Jessa, nhưng tao không quên.
Đêm đó, Anna nằm trên giường trong phòng ngủ cũ của mẹ bà ngoại, nghe thấy tiếng cát rơi lộp độp trên sàn gỗ. Samuel đứng ở chân giường, bộ đồ ngủ rách nát, hai hốc mắt đen ngòm chảy ra chất lỏng đen kịt. Cậu ta giơ tay, cát rơi từ kẽ ngón tay: Eye for an Eye. Chúng nó lấy sự bình yên của Lucas, tao lấy mắt của chúng nó. Mày đứng nhìn, mày lấy sự im lặng của mày, tao lấy mắt của mày. Anna không chạy, cô nhìn thẳng vào hốc mắt của Samuel: Tao đã trả lại tiếng nói của tao. Tao không im lặng nữa. Nếu mày cần lấy gì, lấy sự hèn nhát của tao, đừng lấy mắt của tao, để tao còn nhìn thấy Lucas sống tốt, còn nhìn thấy thị trấn này không còn ai bị bắt nạt nữa.
Samuel dừng lại, cát trong tay cậu ta rơi hết xuống sàn. Cậu ta lùi lại, hình dáng mờ dần, để lại một mùi gỗ ướt và đồng thau. Anna tỉnh dậy, mắt vẫn nguyên vẹn, chỉ có một chút cát rơi trong hàng mi. Sáng hôm sau, bà ngoại cô để một cốc trà ngọt lên bàn, mỉm cười: Luật Eye for an Eye không phải lúc nào cũng là trả thù, Anna. Có khi là trả lại những gì mày đã lấy đi.
Giờ đây Anna vẫn sống ở thị trấn nhỏ đó, vẫn mặc chiếc áo flannel của bố, nhưng tóc cô đã mọc dài ra, cô không còn ngồi một mình trong căng tin nữa – Lucas làm việc ở trạm cứu hộ động vật, Anna thường đi cùng cậu ta, giúp chăm sóc mấy con mèo hoang. Cô vẫn có những cơn hoảng loạn khi ngửi thấy mùi khí CO, vẫn nhớ bố mẹ mỗi khi uống cà phê bodega, nhưng cô không còn sợ sự cô đơn nữa. Thỉnh thoảng cô nhìn thấy một bóng nhỏ mặc đồ ngủ rách nát đứng ở bìa rừng gần nhà, nhưng cậu ta không đến gần nữa. Cái lời nguyền Eye for an Eye đã kết thúc, không phải vì ai đó trả mạng, mà vì có người dám thừa nhận mình sai, dám đứng lên ngăn cản cái sai.







