HẮC NGUYỆT: TẾ ĐÀN CỦA TRĂNG
Ám ảnh đầu tiên trong đời Sooha không phải cái chết của bạn cô, mà là lời thì thào chua chát từ chính mẹ mình: Con mà bước ra ngoài lúc trăng lên, người ta sẽ kéo lưỡi hái đến kết liễu hai mẹ con ta. Ngọn đèn dầu trong căn phòng trọ tỏa thứ ánh sáng lập lờ loang lổ lên bức tường ẩm mốc, in bóng dáng bé nhỏ của cô gái đang cố nén cơn rùng mình. Gió đập cửa sổ lách cách như ai gõ mõ báo hiệu. Ở ngôi làng ven rừng ấy, ma cà rồng không phải lời nguyền rủa suông - nó là thứ cơn sốt chết người gián tiếp cướp đi đứa con trai thôn trưởng năm Sooha lên chín.
Cái đêm đó, khi Sooha dẫn Eunbi - cô bạn cùng bàn hay tết tóc đôi cho cô bằng những chiếc nơ tím len lỏi qua kẽ tay - vào rừng hái nấm lúc nhá nhem, trăng như chiếc đĩa bạc vỡ vụn sau lớp mây đen. Lũ trẻ bản địa đứa nào cũng biết: núi Gora sản sinh thứ nấm sò phát quang màu xanh lục mỗi độ trăng tròn. Nhưng trăng hôm ấy không tròn mà gợn vết rạn như đường gân máu. Nấm đã phát sáng. Hay chính đôi tay Sooha chạm vào thân nấm khiến chúng quặn đau mà nhả ra thứ ánh sáng ma mị? Khói đen bất ngờ cuộn lên từ lòng đất, quấn chặt lấy Eunbi. Xương sườn bạn cô gãy răng rắc như que củi tước vỏ. Sáng hôm sau, tử thi Eunbi bị phát hiện trong tư thế kỳ dị: miệng nhét đầy nấm xanh, hai chân khoanh lại như ngồi thiền. Cả làng đồn Sooha là Chamgaebi - loài quỷ núi giả dạng thiếu nữ để dụ con mồi giao lưu với địa ngục. Không dây trói nào cần thiết để giam cô hơn chính nỗi kinh hoàng trong mắt mẹ - thứ soi rõ hơn cả gương tấm lòng đòn sóc của một người đàn bà nhận ra mình đẻ ra dị vật.
Bốn năm sau, Học viện Decelis hiện lên như lâu đài trút linh hồn vào giá băng trước mắt Sooha. Kiến trúc Gothic bạo liệt với vô số tháp nhọn đâm lên bầu trời chiều tối. Làn gió mang mùi ẩm mốc đặc quánh khói lưu huỳnh ùa qua hai hàng Mandrake trồng dọc lối vào - những củ nhân sâm hình người vật vã trong bầu đất chật hẹp. Cấm sinh vật siêu nhiên tới khu A tầng 7 sau nửa đêm - dòng chữ đỏ tươi trên tấm bảng đồng bong tróc khiến Sooha nghiến răng. Chính tại nơi này, kẻ bị coi là đồ siêu nhiên như cô sẽ chứng minh mình thuộc về nhân loại! Nhưng Decelis không đơn giản là ngôi trường phù thủy tầm thường. Những lớp học đêm rình rập tiếng lục lạc từ hành lang, giảng đường biết tự thay đổi vị trí sau mỗi chuông reo, tủ sách có đôi cánh dơi vươn ra từ kẽ gáy sách cũ… Tất cả khiến Sooha cứ đặt chân vào đại sảnh đã thấy rờn rợn sau gáy.
Heli xuất hiện lặng lẽ như bóng ma hút ngay ánh nhìn của Sooha ở lớp học đầu tiên. Hắn ngồi khểnh trên bệ cửa sổ, chân đung đưa như xâu chuỗi những hào quang. Sooha-ssi, trăng trên vai em sắp rớt xuống đất rồi kìa. - Giọng nói của người con trai mang thứ âm sắc mật ngọt pha chút kim loại gỉ - Chỗ này không cho phép ánh sáng ra ngoài đâu. Cơn giận đỏ kèm nỗi sợ chạy dọc sống lưng khi cô nhận ra: bảy gương mặt trong nhóm Heli đã chặn kín lối về ký túc xá của cô. Họ giống thợ săn hơn là sinh viên - Jaan khoác áo đen bạc màu như lông loài linh cẩu đói lả, Jino lắc lư chiếc lục lạc bạc có khắc chữ Strix, còn Solon thì nhận nhò nhìn Sooha qua cuộn len đỏ đang xoay vần trên đầu ngón tay. Họ không giấu nổi sự ngạc nhiên khi đưa mũi hít hà bầu không khí quanh cô, như thể Sooha phát ra thứ mùi hương kỳ quặc. Để ý những vũng bóng tối nhé Sooha, - Jakah nheo mắt phá vỡ sự im lặng - Chúng ăn thịt người sống ở chỗ này suốt ba thế kỷ nay đấy.
Loạt án mạng đứt dây chuyền bắt đầu vào đúng Wolmyeong (Nguyệt Minh) - đêm trằn trọc nhất tháng khi mặt trăng xanh lè chứa cả quầng lửa đen bao quanh. Nạn nhân đầu bị cắt lưỡi nhét đầy chìa khóa, kẻ thứ hai mất tim để lại hộp thiếc đựng lá tử đinh hương héo rũ. Tới tử thi thứ năm, cả học viện nghẹt thở khi phát hiện vết cắn ma cà rồng hút cạn máu cùng dòng kinh văn cổ: Troc'xadh aen morv.... Thực ra, cổ họng Sooha vẫn khản đặc lời nguyền rủa y hệt năm xưa Eunbi chết. Cô biết mình cần tránh xa bảy kẻ đáng nghi kia, nhưng Heli luôn có cách đẩy cô vào góc tường bốn bề gương vỡ trong thư viện lúc đêm muộn. Em nghĩ loài ma cà rồng không dám đặt chân tới đây ư? - Hắn nhếch mép nhặt mảnh gương sắt nhọn xiên qua cổ áo Sooha - Bọn tôi sinh ra đã bị treo lên giá tế tự buổi Hắc Nguyệt đầu tiên rồi. Trăng liếm qua vết cứa trên má hắn, để lộ nét sói đầu trong đôi mắt đỏ như hai giọt thủy ngân rực sáng.
Tế Đàn Của Trăng - thứ mà các bản văn tự chôn giữa phòng hiệu trưởng Decelis mô tả như kết tinh mọi nỗi thù hận giữa người sói và ma cà rồng. Hai chủng tộc từng một lần chung tay dựng lên đàn tế khổng lồ trên đỉnh Tháp Wolha, dùng máu mặt trăng đen để phong ấn hắc ám vũ trụ. Nhưng năm 1683, sự phản bội khiến mặt trăng vĩnh viễn rỉ máu thành hắc thực, giải thoát quỷ vương Abaddon. Bảy gia tộc người sói cường đại nhất buộc phải hiến 7 đứa con đầu lòng làm vật tế thần, nhốt hồn hào quang của Abaddon vào chính xác thể của họ. Heli, Jaan, Jino... họ là chuỗi xác sống danh giá bị nguyền rỢ tự ngàn năm trước. Và Sooha - cô gái mang Tia Hừng Đông trong huyết quản - máu chuộc tội duy nhất có thể chấm dứt mọi đau thương và trả hắc nguyệt về vòng quay nguyên bản.
Ngày Solon - kẻ trầm tĩnh nhất nhóm - mất kiểm soát trước vầng trăng khuyết, bầu trời Decelis đổ cơn mưa hồng ngọc vỡ vụn. Hai mắt bầy sói chỉ nhìn thấy hai màu: đen và đỏ thẫm, Sooha à! - Hắn thều thào trước khi gầm lên tiếng tru vang cả khán đài. Cô thấy xương cột sống mình rạn nứt như chuẩn bị cho cuộc lột xác không tên, trong khi Heli vật lộn trói Solon bằng chính sợi tóc của Sooha - thứ dây trói duy nhất khiến lũ người sói quỳ rạp xuống. Và lúc đó, Sooha mới hiểu vì sao bảy kẻ kia luôn bị cô hấp dẫn. Mùi máu Tia Hừng Đông trong cô chính là thỏi nam châm điên loạn với những tâm hồn chôn dưới tế đàn ngàn năm suy tàn.
Mũi Sooha quen dần mùi tanh ngọt khi giúp Jakh băng bó vết ma cà rồng cắn. Noa thậm chí còn dạy cô cách phân biệt máu phù thủy và máu ác quỷ qua độ nhớt. Cô thình lình nhận ra mình ghét những sinh vật siêu nhiên, nhưng lại gần như quên mất phản cảm với nhóm Heli. Cậu từng thề sẽ cắt đầu bọn sói mà không chớp mắt? - Shion mỉm mai hỏi lúc họ cùng đào một ngôi mộ tập thể trong đêm giá rét. Giờ tôi thề sẽ cắt đầu bất cứ ai đụng tới nhóm cậu. - Sooha đáp lại bằng chiếc xẻng vấy máu đen chưa kịp khô. Ngọn lửa phản bội đang cháy trong cô có lẽ còn mãnh liệt hơn tia nắng lúc bình minh.
Dưới chân tháp Wolha thấp thoáng bóng trăng huyết, từng mảnh ghép về Hội Thelema - nhóm phù thủy khát máu nhúng tay vào cuộc thảm sát - dần phơi áo. Hóa ra cái chết của Eunbi năm nào chẳng qua là màn mở đầu cho vở kịch đi săn Tia Hừng Đông xuyên thế kỷ. Và thuở sơ sinh, Sooha đã suýt bị hiến tế trong Tế Đàn Của Trăng thứ hai - nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau lớp màng mỏng như cánh dơi nhuốm sương đêm. Cô ném cây thánh giá bạc Heli đưa cho vào vũng máu đào, nắm chặt bàn tay hằn vết vuốt sói của hắn: Tôi không cần Thiên Đường Đẫm Máu ấy. Chỉ cần bay cùng bầy sói chạy trốn ánh trăng thôi, được không?
EPILOGUE:
Hôm nay nguyệt thực dài nhất thế kỷ? - Sooha chép miệng nhét đĩa cookie vào lò vi sóng hiệu Decelis.
Heli nhếch mép chỉ lên sảnh chính: Không. Là nghi lễ trưởng thành của lâu đài rút ruột ta ra kiểm tra xem còn thơm mùi Abaddon không đấy.
Dù đã lục đục chuyển vào chung ký túc xá, nhóm 7 người sói vẫn khiến cô nhói tim mỗi khi bóng tối chập chờn. Bộ lông Jakah hóa xám đi trông thấy từ vụ đối đầu cuối với phù thủy Thelema. Tiếng cười Noa đôi khi lẫn máu. Và Heli - đêm đêm hắn vẫn hứng trọn ánh trăng vào cơ thể run bần bật, như thể hong khô từng giọt hắc ám còn sót lại. Nhưng khi Sooha dúi chiếc cookie cháy xém vào tay hắn, những ngón tay che đầy sẹo đó lại nắm lấy cô thật chặt. Này, nếu em giữ mãi cái tật nướng bánh cháy khét thế này, Hội Phù Thủy sẽ không dám động vào em đâu. - Mùi chocolate thơm lẫn máu tanh xộc lên mũi. Một ngày nào đó, bọn họ sẽ phải đối mặt với Hắc Nguyệt huyền thoại tái sinh. Nhưng lúc này, tất cả những gì Sooha muốn là ngôi nhà chung đầy tiếng chửi thề vì bánh cháy, chen lẫn máu thơm mùi ngọt ngào và ánh trăng lấp lóa qua cửa sổ bám đầy bụi phép thuật già cỗi.







