Lòng phố Hongje-dong rực rỡ trong màn đêm, nhưng ánh sáng ấy không phải là của những ngôi nhà ấm áp, mà là của ngọn lửa dữ tợn đang hung hăng nuốt chửng từng tòa nhà. Những tiếng gào thét thảm thiết đan xen với tiếng kêu của biển lửa, báo hiệu một thảm họa đang ập đến. Năm người lính cứu hoả áo đỏ, mang trên mình những vết thương tâm lý và thể chất, tiến vào biển lửa như những cơn gió dữ đang tìm kiếm bến bờ. Họ là Đội cứu hoả khu Tây Seoul, những người lính già dề của thành phố, sống trong cái bóng của sự thiếu thốn và nguy hiểm h र ज.
Cuộc sống của họ là một chuỗi ngày lặp đi lặp lại, một cuộc chạy đua với thời gian và tử thần. Giờ dịch vụ tới cấp cứu, giờ tìm kiếm người sống sót, giờ cùng nhau chia sẻ nỗi đau về những người đã mất, những thương vong sau mỗi lần ngã gục. Mỗi lần thổi còi, mỗi lần lên xe, họ đều tự hỏi: ...Đã bao giờ mình nghĩ đây là lượt cuối cùng?
Nhưng họ không hối hận. Tộc nhân họ là để cứu người, dù biết rằng hằng ngày họ đối mặt với khoảng cách mong manh giữa sinh và tử.
Điều khiển chiếc xe cứu hỏa lạng lách qua những dòng người tháo chạy, đội trưởng Min-Jun nhìn thấy biển lửa, hung dữ như một quái vật hung bạo, thốn thòi mỗi tòa nhà như những mảnh xương bị đốt cháy. Khốn khổ đủ ngỡ, nước mắt anh biết bao giờ lóe lên bỗng kêu gọi anh. Trong ngày hôm đó, có lẽ là ngày cuối cùng của cuộc đời anh. Anh phải ngăn chặn nó, phải bảo vệ những người còn sót lại.
Hỏa Thần đang rình rập, và anh sẽ là người đứng trước đó để chặn cơn bão lửa tan hoang.







