Hòn Đảo Trại Hè (Phần 5)
Oscar dụi mắt lia lịa khi chiếc trực thăng cũ kỹ lắc lư trên không, rồi đột ngột thả phịch hai đứa xuống bãi cát trắng phếch của hòn đảo hoang vu. Hedgehog lăn vài vòng bên cạnh, lông nhím xù xì dính đầy cát, miệng lầm bầm chửi rủa cái trò đùa quái quỷ này. Mày thấy chưa, tao bảo mà, cái đám người lớn đó toàn chơi xấu! Hedgehog gầm gừ, phủi bụi trên người. Oscar chỉ cười khẩy, đứng dậy nhìn quanh. Trước mặt chúng là một trại hè kỳ lạ, nằm chễm chệ giữa rừng rậm um tùm, với những lều vải lòe loẹt bay phất phới như có gió ma quái thổi.
Trại hè này chẳng giống bất kỳ nơi nào chúng từng nghe. Những cái cây xung quanh rung rinh, lá thì thầm những câu chuyện lạ lùng, và mùi khét của lửa trại lan tỏa dù trời nắng chang chang. Đầu tiên, Oscar và Hedgehog đụng độ đám cố vấn trại hè – những gã cao kều mặc áo phông sặc sỡ, nhưng mắt họ lóe sáng kiểu siêu nhiên. Ông cố vấn chính, gã râu quai nón tên là Zoltar, vỗ vai Oscar và cười toe toét: Chào mừng đến Hòn Đảo Kỳ Diệu! Tao sẽ dạy mày cách triệu hồi cá heo biết nhảy disco đấy! Chẳng nói suông, Zoltar vẫy tay, và đột nhiên một đàn cá heo từ biển lao vút lên bờ, nhảy múa theo điệu nhạc disco vang vọng từ... không khí. Hedgehog há hốc mồm, còn Oscar thì thử chọc một cái, cá heo quay ngoắt lại phun nước vào mặt nó, cười khanh khách.
Nhưng cái hay nhất phải kể đến đống tờ giấy nhớ dán tùm lum khắp nơi. Không phải giấy note bình thường đâu, chúng là cánh cổng dẫn đến các chiều không gian khác. Oscar nhặt một tờ màu xanh dán trên gốc cây, viết nguệch ngoạc VƯỜN THÚ VŨ TRỤ. Nó dán lên trán thử, và bùm! Chúng lạc vào một khu vườn khổng lồ nơi voi bay lượn, hổ biết nói chuyện bóng gió về chứng khoán, còn khỉ thì tổ chức tiệc nướng bằng sao băng. Hedgehog hào hứng lao vào, cưỡi một con voi mây lướt qua dải ngân hà, miệng hét ầm ĩ: Oscar, mày thử tờ đỏ kia đi, ghi 'THẾ GIỚI KẺ CẮT CỎ' đấy! Oscar dán đại, và chúng rơi tõm vào một hành tinh toàn cỏ xanh mướt, nơi những con robot khổng lồ cắt cỏ bằng laser, đuổi theo chúng như trò chơi đuổi bắt điên rồ.
Hai đứa chạy nhảy suốt ngày, từ chiều không gian bánh kẹo tan chảy đến nơi thời gian chảy ngược khiến Hedgehog trẻ con lại thành nhím con lông tơ. Nhưng giữa lúc vui hết nấc, Oscar phát hiện một tờ giấy nhớ đen sì, không chữ, dán mép lều chính. Nó lóe sáng kiểu báo hiệu rắc rối lớn. Hedgehog, mày nghĩ sao nếu tao dán thử cái này? Hedgehog nhếch mép: Dán đi, sợ gì! Nhưng nếu lạc thì tự lo thân nhé. Oscar hít sâu, dán lên... và mọi thứ rung chuyển. Chúng đang lao vào một chiều không gian tối om, nơi bóng tối thì thầm tên chúng...







