Kasaba ngột ngạt trong cái nắng tháng Tám như thiêu đốt. Dưới kho gỗ cũ kỹ ven sông – nơi lũ trẻ thường trốn mẹ hút thuốc lá vặt – một thùng nhựa nứt vỡ để lộ những xấp tiền chưa rọc tem. Khói bụi quện mùi đất ẩm mốc, năm đứa chúng tôi chết lặng. Cả gia tài nhà Ayşe bán rau cả năm chẳng bằng một nắm xấp này.
Emrah túm lấy cổ áo Cem: Mày điên à? Đây là tiền của lão Karadeniz! Giọng nó rè rè như mài dao. Mọi chuyện bắt đầu từ cái vụ kho bạc thị trấn mất trộm tuần trước – lão chủ nợ máu mặt nhất Kasaba đã gầm gừ cảnh báo trên loa phường. Số tiền đủ để nhổ cả rễ cái làng quê nghèo kiết xác này.
Leyla đứng nép vào vách gỗ, ngón tay vo viên mãi chiếc kẹo giấy trong túi. Ba tháng nữa, đứa em gái nó sẽ chết vì suy thận nếu không có tiền chạy máu. Tay nó run run chạm vào góc thùng nhựa. Osman – thằng bạn từng chia nhau từng củ khoai thời sinh viên – bỗng dựng thẳng lưng: Ai cầm tiền về trước thì chia đủ năm phần. Ánh mắt nó quét qua tôi như dao cạo.
Tiếng dế kêu như xé rách đêm. Kasaba chưa bao giờ im ắng thế.



