Phim Kẻ Cứu Rỗi Vietsub - HD

The Favor

Xem phim mới Phim Kẻ Cứu Rỗi Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Kẻ Cứu Rỗi Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Kẻ Cứu Rỗi Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

103 Phút

Quốc gia: Hàn Quốc

Thể loại: Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Kẻ Cứu Rỗi không phải là cái tên trang trọng người ta vẫn hay gán cho mấy nhân vật trong phim thần tượng đâu, nó là cái danh xưng mà cả cái xóm nhỏ ven đô đang nhem nhuốc rung lên mỗi khi nhắc đến ông lão bí ẩn hay lui tới nhà vợ chồng Youngbeom - Seonhee.

Trước đó nửa năm, nhà này vẫn là cái gương sáng cho cả xóm nhòm tới. Youngbeom làm công nhân kho bãi, Seonhee bán cơm hộp buổi sáng, con trai Jihoon 16 tuổi, cao ráo, quăng quả bóng chày xa đến mức huấn luyện viên bảo sẽ tiến tới đội tuyển quốc gia được. Tối tối cả nhà quây quần ăn bát canh rong biển Seonhee nấu, nghe Jihoon khoe bài tập toán được điểm 10, chẳng ai ngờ một vụ tai nạn đêm mưa lại xoay tua hết mọi thứ. Jihoon đi xe đạp mua thuốc cho mẹ, bị xe tải chở gạch đâm văng xuống mép đường, nằm viện 49 ngày, tỉnh dậy thì hai chân mất hết cảm giác. Từ đó nhà cửa im bặt, tiếng cười đùa thay bằng tiếng lạch cạch bánh xe lăn trên nền gạch men, tiếng Seonhee khóc trong nhà vệ sinh, tiếng Youngbeom đập vỡ chai rượu nếp mỗi đêm khuya.

Họ tuyệt vọng đến mức chạy cả sang thầy cúng, lang băm, mượn nợ để mua mấy loại thuốc đông y đắt đỏ, chỉ mong một phép màu dù nhỏ nhặt nhất: chỉ cần Jihoon cử động được ngón chân cũng được. Thế rồi một buổi tối Youngbeom ngồi bệt ở bậc thềm chung cư hút thuốc, gặp ông lão mặc áo hanbok cũ sờn, mang theo bao tải hồng khô đi ngang. Ông ta không xin tiền, cũng không hỏi han gì, chỉ ngồi cạnh Youngbeom, đưa cho anh một quả hồng dầm đường, giọng khàn khàn: Cháu cứ về nhà ngủ đi, sáng mai con trai cháu sẽ cử động được ngón chân cái. Youngbeom định mắng cho ông ta một trận, nhưng đêm đó anh nằm mơ thấy Jihoon chạy qua sân bóng, bóng chiếc mũ bớt rơi xuống đất. Sáng hôm sau, Seonhee hét lên trong phòng ngủ: Jihoon ngọ nguậy được ngón chân to.

Từ đó phép lạ cứ thế nối đuôi nhau. Tuần sau Jihoon ngồi dậy được không cần tựa, tháng sau có thể đứng bằng nạn nhân trợ giúp. Xóm làng vốn dĩ đã hay soi mói, giờ tin đồn lan như cháy rừng: bà Kim bên cạnh xin cho con gái thi trượt 3 lần đại học, tuần sau nhận giấy báo nhập học Seoul National; ông chú độc thân xin được trúng số 1 tỷ won, cả xóm đổ xô đến nhà Youngbeom, mang gạo, trái cây, thậm chí cả tiền mặt, chỉ mong được gặp ông lão một lần. Bao nhiêu người dán biển Kẻ Cứu Rỗi trước cửa nhà Youngbeom, lập cả một cái bàn thờ nhỏ in ảnh ông lão ngay sảnh chung cư, ai cũng tin rằng gia đình này được trời ban phước, ông lão là người mang phép màu đến cho cả vùng.

Nhưng rồi cái giá bắt đầu lộ ra, đáng sợ hơn bất kỳ tai nạn nào họ từng trải qua. Bà Kim vui được nửa tháng thì con gái bắt đầu quên hết mọi thứ, không nhận ra cha mẹ, nằm co ro trong góc phòng lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa. Ông chú trúng số thì nhảy lầu tự tử, trong túi áo留下 mảnh giấy viết nguệch ngoạc: Tôi trả lại tiền, xin hãy trả lại giấc ngủ cho tôi. Jihoon dù đi lại được, nhưng bắt đầu quên những kỷ niệm cũ: quên mình từng thích bóng chày, quên mẹ hay braid tóc cho mình mỗi sáng, có lần nhìn Seonhee hỏi: Cô là ai mà hay khóc trước mặt tôi thế? Seonhee sợ đến run người, phát hiện mình nấu canh rong biển không còn cảm nhận được vị mặn, tóc rụng từng nắm mỗi khi gội đầu. Youngbeom thì mỗi lần nhìn thấy xe tải chở hàng là tim đập loạn nhịp, ngất xỉu ngay tại chỗ, công việc cũng mất từ đó.

Họ lẻn vào phòng ông lão một đêm, thấy bao tải của ông ta chất đầy những lọ thủy tinh nhỏ, mỗi lọ dán tên một người từng xin phép lạ. Lọ của Jihoon để một chiếc găng tay bóng chày thu nhỏ, một lọn tóc nhỏ của cậu hồi 5 tuổi, một tờ giấy vẽ nguệch ngoạc cả nhà cùng đi dã ngoại. Ông lão bắt gặp họ, không tức giận, chỉ cười để lộ hàm răng đen thui, vết sẹo hình sợi dây thừng in rõ trên cổ: Tôi đâu có lấy gì nhiều, chỉ giữ lại một chút kỷ niệm để đổi lấy phép màu thôi. Các cháu muốn con trai đi lại bình thường, thì phải để tôi lấy đi những thứ nó không dùng đến nữa mà. Lúc đó họ mới hiểu, cái danh Kẻ Cứu Rỗi là một trò đùa tàn nhẫn: ông ta không cứu ai cả, chỉ là kẻ đổi chác, lấy đi những mảnh hồn quý giá nhất của người ta để đổi lấy những ảo ảnh hạnh phúc trước mắt.

Giờ đây cả xóm vẫn đứng ngoài cửa gõ inh ỏi, xin thêm phép lạ, xin Kẻ Cứu Rỗi ban phước cho mình. Trong nhà, Seonhee ôm lấy Jihoon đang khóc không hiểu tại sao, Youngbeom đứng chắn trước mặt ông lão, tay run rẩy cầm chiếc gậy bóng chày cũ của con trai. Họ có hai lựa chọn: để ông lão tiếp tục chữa cho Jihoon hoàn toàn, nhưng mất hết cả ký ức, cả tình cảm gia đình, biến cậu thành một cái vỏ rỗng tuếch biết đi lại; hoặc đuổi ông ta đi, chấp nhận Jihoon trở lại chiếc xe lăn, chấp nhận cảnh nhà cửa nghèo khó, tuyệt vọng như cũ, nhưng ít nhất, họ vẫn là một gia đình, vẫn nhớ nhau là ai.

Cánh cửa ngoài vẫn vang lên tiếng người ta hô hào danh Kẻ Cứu Rỗi, còn trong phòng, không ai nói lời nào, chỉ nghe tiếng tim đập dồn dập, và tiếng Jihoon lí nhí hỏi: Mẹ ơi, sao mẹ cứ khóc thế? Con có làm gì sai không?

Thu gọn...