Phim xoay quanh hai người đàn ông Niall và Ruben, lớn lên như anh em dù không cùng huyết thống. Cả hai gặp nhau lúc mới lên tám, cùng nương tựa trong khu trại trẻ mồ côi tồi tàn ở vùng quê hẻo lánh miền Tây Ireland, chia nhau từng miếng bánh mì cũ, cùng trốn sau kho chứa than mỗi lần có đôi vợ chồng đến chỉ xin nhận nuôi một đứa. Chẳng có giấy tờ pháp lý nào ghi nhận mối quan hệ của họ, nhưng với Niall và Ruben, người kia là gia đình duy nhất mình có.
Sau 30 năm, họ gặp lại nhau tại đám cưới của Niall. Đám cưới được tổ chức vội vã trong một nhà hàng nhỏ ven thị trấn, Niall mặc chiếc vest thuê vừa chật vừa ngứa, cứ liên tục chỉnh lại cổ áo vì hồi hộp, cô dâu là một giáo viên tiểu học anh quen qua bạn bè, người thân hai bên ngồi đầy bàn, tiếng cười nói xì xào lẫn tiếng kèn accordion hơi lạc nhịp. Anh chẳng ngờ Ruben sẽ xuất hiện – người anh em đã bỏ đi không một lời từ biệt đúng đêm sinh nhật mười sáu tuổi của cả hai, bẵng đi ba thập kỷ không tin tức.
Cuộc hội ngộ tưởng chừng bình thường lại dẫn đến một vụ bạo lực bất ngờ: Niall vừa bước tới chào, nụ cười chưa kịp nở hết thì Ruben đã lao tới, tay siết chặt cổ áo anh, kéo sầm xuống đống bánh ngọt cưới phủ đầy kem trắng. Tiếng ly tách vỡ tan, tiếng hét hoảng loạn của khách khứa vang lên, Niall thấy vị máu tanh trong miệng, máu từ khóe môi bị va đập chảy ra, còn Ruben đứng lảo đảo trên bàn tiệc, mắt đỏ rực, miệng lắp bắp mấy từ không ai nghe rõ. Chưa đầy mười phút sau, cảnh sát đã có mặt, đám cưới vỡ tan như quả bóng bay bị chọc thủng.
Từ đó câu chuyện quay ngược về quá khứ để hé lộ. Mùa hè năm 1994, khi cả hai mới mười tuổi, họ từng tự gọi mình là Kẻ Không Trọn Vẹn – cái tên tự đặt cho lũ trẻ mồ côi không cha mẹ, không nguồn gốc, ngay cả cái tên Niall, Ruben cũng chỉ là do nhân viên trại trẻ gán cho khi tìm thấy họ bên vệ đường. Họ từng hứa sẽ cùng trốn khỏi trại khi đủ mười tám tuổi, sẽ cùng đi tìm mẹ đẻ của Ruben mà anh ta hay kể là đang sống ở Dublin, nhưng rồi một sự hiểu lầm ngớ ngẩn: Ruben nghe nhầm Niall nói muốn được nhận nuôi đi, còn Niall thì tin Ruben đã thuyết phục được một gia đình giàu có nhận nuôi cả hai mà anh ta giấu không nói, đã khiến họ xa nhau ba mươi năm.
Suốt ba thập kỷ ấy, Niall luôn cảm thấy mình là Kẻ Không Trọn Vẹn, dù sau này anh có việc làm ổn định, có người vợ sắp cưới, cái khoảng trống Ruben để lại vẫn cứ âm ỉ. Còn Ruben, sau khi bỏ đi, anh ta sống lang thang khắp nơi, làm đủ nghề, chưa bao giờ dám quay lại vì tin rằng Niall đã quên mình, chưa từng biết rằng người anh em ấy vẫn giữ tấm ảnh chụp chung hồi mười tuổi, nhớ từng vết sẹo trên tay Ruben do ngã vào bụi gai hồi nhỏ.
Hóa ra cái bạo lực bất ngờ trong đám cưới ấy, chẳng phải là ghét bỏ, mà là tức giận, là hối hận, là ba mươi năm dồn nén của hai đứa trẻ mồ côi giờ đã thành người lớn, vẫn mang cái mác Kẻ Không Trọn Vẹn từ thuở bé, chỉ là giờ đây cái thiếu hụt ấy không còn là gia đình, mà là nửa còn lại của mình vắng mặt.







