Kẻ Thù Vô Hình không đơn thuần là nỗi ám ảnh. Nó là bóng đen dày đặc bủa vây cuộc đời vị thám tử già - kẻ đã chọn sống lầm lũi trong căn gác xép ọp ẹp suốt bảy năm trời. Những bức tường mốc meo và mùi rượu nồng nặc trở thành lá chắn cuối cùng che giấu anh khỏi thế giới bên ngoài. Sau vụ án kinh hoàng khiến vợ và con gái nhỏ biến mất không dấu vết, anh gần như gục ngã. Kẻ thù không mặt không tên ấy đã xóa sạch gia đình anh như cách người ta quét một vệt bụi, để lại duy nhất mảnh giấy nguệch ngoạc dòng chữ Máu phải trả bằng máu.
Cuộc sống tưởng chừng đóng băng mãi mãi cho đến cái đêm mưa gió tháng Chạp ấy. Tiếng gõ cửa dồn dập như xé tan màn sương. Đối diện anh là khuôn mặt tái mét của Hải - đồng đội cũ từ thời còn mặc áo cảnh phục. Chiếc áo mưa nhễ nhại nước không giấu nổi bàn tay run rẩy giơ tấm ảnh em gái Hải. Hai ngày rồi! Nó chỉ để lại cái khăn tay đầy máu - giọng Hải nghẹn đặc. Vết sẹo dài trên má anh giật giật khi ánh đèn đường lọt qua khe cửa, chiếu rõ vệt mực đỏ trên góc ảnh: biểu tượng con ó quen thuộc - dấu hiệu của Kẻ Thù Vô Hình.
Căn phòng ngột ngạt bỗng chao đảo. Từng mảnh ký ức ùa về như thác lũ: tiếng thét kinh hoàng đêm định mệnh, mùi khét lẹc của thuốc súng, chiếc còng sắt lạnh buốt vô hình siết chặt cổ tay anh. Bức tường anh dựng lên bảy năm qua rạn nứt từng mảng. Có tiếng thì thào trong gió: Trốn đến bao giờ?
Ngón tay gân guốc siết chặt tấm ảnh. Anh nhìn xuống chiếc hộp sắt rỉ hoen dưới chân giường - nơi cất giữ khẩu Colt M1911 đã lên đạn sẵn từ đêm biệt ly. Ngoài trời, một tiếng cú rúc lên não nề. Hơi thở nóng hổi phả vào không khí lạnh giá: Chúng nhắm vào những đứa con gái tuổi 17. Lần này... - giọng anh chùng xuống - ...ta sẽ không để chúng kịp giấu xác.





