Vài tuần đầu tiên trên chiếc van cũ kỹ, ánh nắng vàng ươm xuyên qua tấm rèmcanvas, lấp lánh những hạt bụi li ti trong không khí. Mọi thứ mới mẻ, đầy hy vọng khi họ tự do du mục, ngón tay lật giở bản đồ với nụ cười của những người khám phá. Nhưng rồi, một buổi chiều định mệnh, một đường thẳng bất tận đột ngột cắt ngang ánh mặt trời rực rỡ. Tiếng lốp xe rít lên gào thét, tiếng sắt vụn tan nát như xương gãy vỡ, và tiếng nổ đinh tai nhức óc – vụ tai nạn kinh hoàng diễn ra ngay trước mắt họ. Người tài xế trẻ, gương mặt vẫn còn ngây ngô trong khoảnh khắc cuối, nằm vật xuống vũng máu đang loang rộng. Giữa tiếng còi xe inh ỏi và tiếng la hét hỗn loạn, đôi mắt mở trừng trừng của anh ta dường như trói chặt vào tâm trí họ như một tấm hình ám ảnh.
Trong sự im lặng khủng khiếp sau cú sốc, một cảm giác rợn người bắt đầu len lỏi. Không phải chỉ nỗi đau xót hay sợ hãi thông thường, mà là thứ gì đó lạnh giá, bám dính, như một tầng sương mù không thể xua tan trong chính chiếc trùm thân quen nhất của họ. Ban đầu, họ bỏ qua, cho đó là di chứng sang chấn. Nhưng rồi, những hiện lạ bắt đầu xuất hiện. Giữa đêm khuya sâu thẳm, trên những con đường vắng, tiếng thì thừ lạ lùng vang lên bên ngoài – tiếng thì thầm như la hải, không thuộc tiếng người, lại không phải tiếng gió. Tiếng bước chân heavy metal, bước chân nặng nề và đều đặn, luôn cách khoảng vài chục bước phía sau, dù tốc độ xe có đổi nhanh hay chậm thế nào. Họ quay lại, chỉ thấy đêm đen kịt và những cái cây vươn tay xám xịt.
Cái tên Khách đầu tiên lọt ra khỏi môi họ giữa tiếng thở dài đầy tuyệt vọng, như một sự thừa nhận cuối cùng về thứ không thể đặt tên đang rình rập. Họ đổi hướng liên tục, chạy trốn sang những thành phố khác, ẩn mình trong khu du lịch đông đúc, tìm đến những nơi có đông người hy vọng sự sống náo nhiệt sẽ xua tan cái bóng tối đó. Nhưng vô ích. Khách giống như một vệt dầu loang, luôn hiện diện. Ngay cả giữa bãi biển ồn ào, cảm giác bị theo dõi by rượt rập cứ bám theo họ như một thứ ký sinh trùng không thể tẩy rửa. Mỗi lần họ nhìn qua gương chiếu hậu, thoáng thấy một bóng đen mờ ảo lướt qua phía sau, trái tim dường như ngừng đập. Mỗi lần dừng chân, dù chỉ là vài phút, thì ngay sau khi khởi hành, tiếng bước chân ấy lại xuất hiện, nhịp nhàng, kiên nhẫn, như đang đếm ngược đến giờ phút định mệnh. Nỗi sợ hãi giờ đây không chỉ là sợ cái chết, mà còn là sợ sự hiện diện dai dẳng, bất tận của thứ mà không ai nhìn thấy rõ, nhưng cảm nhận được rõ rệt qua làn da lạnh toát và hơi thở ngưng đọng trong cổ họng. Họ chạy, nhưng không rõ mình đang trốn thoát khỏi nó hay đang tự quẳng mình vào vòng tay của nó. Chiếc van, từng biểu tượng của tự do, giờ đây thành một chiếc hộp tử thần di động, giam cặp đôi trẻ trong vòng xoáy bất tận bị rượt đuổi bởi một Khách đáng sợ, thứ đã chọn họ làm nạn nhân và không bao giờ bỏ đi.







