Hàng trăm năm đắm chìm trong bóng tối, nhân loại tự giam mình trong mê cung đất đá dưới lòng đất – nơi những ngôi làng như Jeeha tồn tại nhờ ánh sáng mờ ảo của đom đóm nuôi trong lọ thủy tinh. Không khí ngột ngạt mùi rêu mốc, những bức tường đất luôn rùng mình mỗi khi tiếng gầm vang lên từ vực sâu. Người ta thủ thỉ truyền tai nhau đầu óc điên rồ của Kamina – gã thanh niên tóc dựng đứng luôn châm lửa vào sự u ám bằng câu nói định mệnh: Khám Phá Thế Giới không phải tội ác, mà là quyền được thở của chúng ta! Hắn lập băng Kẻ Phá Vòm, dù chỉ có hai bàn tay trắng và ý chí sắt đá.
Trong lúc Simon – cậu bé run rẩy như chồn non – cặm cụi đào đất dưới ánh đèn dầu leo lét, một thứ lấp lánh xuyên qua bóng tối. Chiếc mũi khoan nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay cậu, ấm nóng bất thường như một trái tim đang đập. Mày là cửa sổ, Simon ạ, Kamina cười nghiêng ngả khi thấy vật lạ, bầu trời đang gọi chúng ta qua thứ này đấy! Đúng lúc ấy, mặt đất rú lên như quái vật. Đá tảng sụp đổ từ mái vòm, kéo theo cả bóng ma kim loại gầm gừ – một con robot mặt thú, mắt đỏ ngầu quét tia laser thiêu rụi mọi thứ.
Kamina không chần chừ. Với cây giáo gỗ mài vội, hắn xông thẳng vào yêu quái như cơn lốc điên, hét vang khẩu hiệu bị cả làng chế giễu: Kẻ Phá Vòm tiến lên! Khám Phá Thế Giới bắt đầu từ nhát chém này! Giữa làn khói mù mịt, bóng dáng Yoko hiện ra tựa hỏa diễm. Tóc đỏ rực quét ngang không khí ngột ngạt, khẩu súng trường dài hơn cả người cô gầm lên những phát đạn xé gió. Đồ ngốc! Đầu gỗ chết tiệt! – tiếng quát của nàng chói hơn cả tiếng nổ khi Kamina suýt lao vào lằn đạn. Robot ngã quỵ nhưng vẫn nỗ lực trườn tới.
Máu loang trên má Simon khi cậu vật lộn đưa Kamina và Yoko vào hầm trú ẩn. Gương mặt lem luốt nhưng đôi mắt cậu sáng bừng khi mở bàn tay run rẩy: Tao... tao tin anh, Kamina! Thế giới bên trên có thật! Nó đây! – chiếc mũi khoan phát ra thứ ánh sáng xanh kỳ ảo, thứ chỉ đường đến Lagann – chìa khóa mở cánh cổng giải phóng cả nhân loại khỏi mê cung nghìn năm.







