Bối cảnh được đặt vào vùng New England năm 1965, nơi không khí lạnh lẽo của mùa thu len lỏi vào từng góc phố. Cô gái trẻ ấy, với đôi mắt đầy bão tố và một tâm hồn không chịu khuất phục, trở thành nạn nhân của chính sự nổi loạn. Bị cha mẹ - những người đàn ông và phụ nữ lạnh lùng với những nụ cười vờ vịt - xem là gánh nặng, cô bị đẩy đến ngôi trường nữ sinh biệt lập, chìm sâu trong lòng một thung lũng hoang sơ, chỉ ngăn cách bởi bức tường đá cổ tích và Khu Rừng. Ngôi trường không phải là nơi học hành, mà là một nhà tấm giáo dục giam cầm, một nỗ lực thất bại để sửa chữa cô vào một khuôn mẫu mà cô khước từ. Mỗi ngày trôi qua trong những bức tường ngột ngạt càng khiến cô cảm thấy như một tù nhân bị lãng quên.
Nhưng cái thực sự khiến da gà cô nổi lên, không phải chỉ là sự giam cầm, mà là những gì đang ẩn mình ngoài kia. Bao quanh ngôi trường, cổ xưa và đầy rẫy huyền thoại, là Khu Rừng. Không chỉ là một rừng cây thông thường, nó là một thực thể sống động, mờ ảo, luôn che giấu bí mật trong những tán lá sẫm màu. Rừng sâu như thể một thế song song, nơi thời gian trôi chậm lạ thường, sương mù ban trưa dày đặc như lớp voan cổ, và những tiếng động lạ - tiếng thở dài không rõ nguồn, tiếng lá xào xạc như tiếng thì thầm - thường xuyên vang lên. Cô gái trẻ, dù đang cố gắng nổi loạn một cách ồn ào bên trong, không khỏi cảm nhận được những luồng năng lượng bí ẩn, thù địch từ phía Khu Rừng. Người ta đồn rằng Khu Rừng đã nu chửng những kẻ lạc lối, và cây cối dường như có những cử chỉ đáng ngờ, những rễ cây bò ngoằn ngoằn như bàn tay đang bám níu. Mỗi bước chân đi ngang qua rìa rừng, cô đều cảm thấy một cơn gió lạnh tùm tim, như thể chính không khí trong Khu Rừng đang thở ra, và đôi khi, cô cảm thấy Khu Rừng đang quan sát cô, mở rộng cái vòng tay rậm rạp của mình như một lời thách thức ngầm. Nó không chỉ là một khung cảnh thiên nhiên; nó là một vực thẳm của ký ức và nỗi sợ cũ, đang chờ đợi một linh hồn bất đồng để nuốt chửng, một thử thách cho sự nổi loạn mà cha mẹ cô không thể nào tưởng tượng ra.



