Phải nói rằng, cảnh Khúc ngẫu hứng ở quán bar trong bộ phim ngắn vừa lọt đề cử Oscar kia đã khiến bao người xem nghẹn lòng. Chẳng phải không gian xa hoa, chỉ là góc quán bình dân nhuốm mùi bia rẻ tiền, tiếng cười nói xô bồ vọng lại từ những chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Hai con người xa lạ, mỗi kẻ ôm nỗi cô đơn riêng trong căn phòng đầy khói thuốc, tình cờ trao nhau câu hát. Giọng nam trầm khàn nứt vỡ, giọng nữ thì thanh thoát mà đượm buồn – họ chưa từng tập dượt trước, thế mà từng nốt nhạc cứ thế hòa quyện tựa như duyên phận đã sắp đặt sẵn.
Ánh đèn neon nhấp nháy chiếu xuống gương mặt họ lúc đổ bóng, lúc lại hiện rõ những vết chân dài của mệt mỏi. Nhưng rồi điều kỳ lạ xảy ra: tiếng hát cất lên như lời thì thầm đồng cảm, khiến đám đông ồn ào bỗng lặng đi. Ly rượu trên tay ngừng chạm vào nhau, những cái nhíu mày dần giãn ra. Khoảnh khắc ấy, căn phòng chật chội bỗng thành khán phòng của riêng hai tâm hồn lạc lối tìm thấy nhau qua giai điệu vụng về mà chân thành.
Phim chẳng cần lời thoái dài dòng, chỉ riêng phân cảnh ngắn ngủi đó thôi cũng đủ khiến người ta thổn thức. Bởi ai chưa từng trải qua những đêm thao thức, chỉ muốn tìm chốn náu thân trong tiếng nhạc xập xình? Và rồi bất ngờ, một khúc ngẫu hứng ở quán bar tưởng vu vơ lại hóa bản tình ca viết cho kẻ cô đơn.







