Juzo Ogami: Từ Ác Quỷ Đến Học Sinh Bị Truy Sát
Juzo Ogami. Tên đó từng là một lời nguyền trong thế giới ngầm. Chín tuổi, cậu đã dùng dao găm cắt cổ một con báo. Hai mươi, đỉnh cao danh hiệu Cái Tử Sát Thủ, chưa từng bỏ lỡ mục tiêu. Ba mươi chín, cơ bắp thép, thần kinh thép, tâm hồn thép – một cỗ máy giết mịn hoàn hảo trong mọi hoàn cảnh. Sinh mạng với Ogami chỉ là một con số, một chướng ngại vật trên con đường hoàn thành nhiệm vụ Kill Ao.
Rồi đến ngày đó. Gió se lạnh bên ngoài, nhưng trong căn phòng khách sạn đầy bóng tối, mồ hôi lạnh Ogami âm ỉ chảy trên trán. Một mùi hương lạ thoảng qua, thanh thoát nhưng chết người. Anh kịp nhận ra một thứ gì đó đang len lỏi vào dòng máu, lắng đọng ở tim, lan tơi tơi ra như nhện tơ. Đau. Đau đến mức gân xanh nổi gân hằn trên cổ, anh phải chống tường để không ngã. Cái mùi hương ngọt ngào ấy gặm nhấm ý chí thép. Coi chừng. Luôn coi chừng. Nhưng hôm nay, sự coi chừng của Juzo Ogami đã thất thủ.
Tỉnh dậy. Ánh đèn huỳnh quang chói chang. Không phải mùi máu tanh, bụi thuốc súng, mà là mùi giặt tẩy công nghiệp và mực giấy mới. Cơ thể… tức tả. Gầy guộc, thiếu sức sống, ngắn đi gần một đầu. Tay mình run run, thanh mảnh hơn, móng tay cắt tỉa sạch sẽ. Hắn giơ tay lên khuôn mặt lạ: trán cao, lông mày mỏng môi mỏng, còn một nốt ruồi nhỏ bên môi trái. Khuôn mặt này… yếu ớt. Hắn chạm vào ngực – không còn cơ bắp rắn chắc, chỉ còn một khoang lồng ngực hẹp hòi đang yếu ớc hút thở.
MợnEnter… Tiểu Kì…?
Tiếng nói phát ra non nớt, nghi ngờ, hoàn toàn không phải giọng trầm ấm đầy uy lực của Ogami. Một sự giằng xé đau đớn ập đến. Đây là cơ thể một học sinh cấp ba? Cái chết không phải là kết thúc cho sát thủ số một, mà là một hình phạt kinh hoàng: tước đi sức mạnh, vứt bỏ bản ngã, ném vào thế giới ngây thơ mà hắn từng chà đạp.
Ngày đầu tiên đến trường. Juzo Ogami – giờ là Kì – ngồi trong lớp nghe giảng với vẻ mặt chán chường đến cực độ. Thầy giáo giảng về hàm số, đồng nghiệp xung quanh cười đùa, cậu bạn bàn cạnh nghịch điện thoại… Tất cả đều vô nghĩa, phiền nhiễu. Thức ăn trong cantina nhạt nhẽo. Tiếng cười trẻ con làm đầu óc hắn đau như búa bổ. Mỗi giây sống trong cơ thể này đều là cực hình, một sự đối xử hằn học mà không dao cứa nào bằng.
Nhưng Juzo Ogami chưa bao giờ dễ dàng cam chịu. Sự hiện diện của hắn trong Vùng Chết Tập thể này không thể là ngẫu nhiên. Độc tố vẫn còn âm ỉ trong huyết quản, một lời nhắc nhở lạnh lùng. Và hơn hết, nhiệm vụ Kill Ao vẫn còn đó. Tên bào ngựa rình rập bóng tối như con rắn cổ thần. Ao, mục tiêu cuối cùng, là định nghĩa cho sự hoàn thành, cũng là sự giải thoát duy nhất.
Đứng trước gương nhà vệ sinh, nhìn khuôn mặt non nớt, xanh xao của Kì, Juzo Ogami rũ bỏ sự chán ghét. Bàn tay thơm tho sạch sẽ kia siết thành quyền, tuy yếu ớt nhưng vẫn cốt cách lão luyện không thể mờ nhạt. Ánh mắt trong gương lạnh lẽo như đá sỏi, dằn vặt nhưng quyết liệt. Hắn phải thích nghi. Phải tận dụng cơ thể mới này như một con dao găm ngụy trang. Tìm đầu mối. Xâu chuỗi manh mối từ cơ thể này cho ngọn độc. Và bảo vệ chính mình – Kì – lúc yếu thế nhất.
Những kẻ truy lùng sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Chúng sẽ đánh giá, dòm ngó, tấn công khi hắn sơ hở. Nhưng Juzo Ogami đã từng tắm máu. Giờ, trong lớp học ngột ngạt, hắn vẫn là sát thủ. Chỉ là loại sát thủ… phải làm bài kiểm tra toán học sau giờ học. Sát thủ phải giả vờ ngạc nhiên khi thấy bạn gái cùng lớp tỏ tình. Sát thủ phải tập trung nghe thầy giảng Toán khi mưu đồ tiếp cận mục tiêu Kill Ao trong một chuyến dã ngoại.
Cơ thể nhỏ bé là nhà tù, nhưng cũng là chiếc áo giáp ngụy trang hoàn hảo. Juzo Ogami cắn châm môi, vị máu tanh lấn át mùi bánh kẹo ngọt ngào. Sự sống của Kì mong manh, nhưng ý chí của sát thủ vẫn bùng cháy. Giết Ao. Sống sót. Rồi mới đến chuyện khác. Chờ đợi. Nhẫn nại. Từng bước một, ẩn mình trong đám đông học sinh vô tư, sẵn sàng rút dao bất cứ khi nào bóng tối bao vây. Cuộc đời mới bắt đầu, nhưng cái chết và nhiệm vụ vẫn luôn rình rập, nhưng Juzo Ogami vốn đã quen với điều đó. Chỉ là, lằn ranh giữa Học Sinh Kì và Ác Quỷ Ogami giờ đây dày đặc rào cản hơn cả sắt thép.







