Một chiếc gương cổ bị nguyền rủa sau cái chết oan khuất của một kỹ nữ thời Minh. Qua nhiều thời đại và nhiều chủ nhân khác nhau, chiếc gương liên tục kéo theo những vụ án mạng, oán hồn và bi kịch kinh hoàng cho bất kỳ ai sở hữu nó.
Chiếc Kính Ma – vậy tên nó được những người sầu muộn thời Minh gọi nó khi dòng nước đen ngòm trong lòng gương bắt đầu phản chiếu thứ gì đó thêm cả vẻ đẹp mong manh của chủ nhân nó – vốn là tác phẩm của một thợ khắc kính bậc thầy, dành tặng cho kỹ nữ danh giá Tuyết Lan trong một khu vui chơi đêm thời Minh. Nhưng vẻ đẹp ấy lại chạm đến vực thẳm của sự ghen tuông hung ác. Một chủ giàu có, si tình nhưng bị từ chối đã đốt phòng của Tuyết Lan trong cơn ghen điên cuồng. Người ta nói trong ngọn lửa cuối cùng, đôi mắt tuyệt mỹ của nàng nhìn thẳng vào tấm gương, nguyền rủa thứ phản chiếu nhan sắc mà không thể níu留住 sự sống. Từ đó, linh hồn oan khuất của nàng trú ngụ trong lớp gương thủy tinh đen bóng ấy. Kính Ma không còn phản chiếu hiện thực, mà chỉ phóng chiếu bi kịch và cái chết.
Thời gian trôi qua, Kính Ma không nằm yên trong một nơi nào. Nó được bán, được trao tay, được săn đón bởi những kẻ mộng mơ tìm kiếm một di vật cổ, không hề biết lời nguyền gắn liền với nó. Từng chủ nhân kế tiếp đều phải chịu chung số phận đẫm máu. Giai đoạn nhà Thanh, một thương gia giàu có đã vô tình mua được nó về trang trí trong phòng ngủ. Đêm nào ông cũng mơ thấy bóng kỹ nữ trong gương khóc than, rồi một tháng sau, cả nhà ông đều chết trong tư thế như đang cố gắng chạy trốn thứ gì đó vô hình, trên tường chỉ còn lại những vệt tay dài như ma trảo. Lời đồn về Kính Ma bắt đầu lan rộng, nhưng sự tò mò vẫn còn lớn hơn nỗi sợ.
Kính Ma tiếp tục hành trình sang tay một họa sĩ nổi danh thời Dân quốc – người muốn tìm nguồn cảm hứng trong sự bí ẩn của cổ vật. Gương dẫn lối cho ông vẽ nên những bức chân dung kiệt tác nhưng đầy ám ảnh, nhưng sau đó, người ta thấy ông treo cổ trong chính xưởng vẽ, đôi mắt ngấn lệ và gương mặt trắng bệch nhìn chằm chằm vào tấm Kính Ma treo đối diện. Linh hồn nghệ sĩ có lẽ đã bị hút hồn bởi nỗi đau và vẻ đẹp chết chóc trong gương. Kính Ma lại trôi vào một gia đình quyền quý, 这次 là một vị tướng. Người con trai duy nhất của tướng quân, sau khi nhìn vào gương một chiều tối, đột nhiên phát điên, đâm chết rồi tự tử trong chính phòng chứa nó. Quân đội phong tỏa, nhưng không đủ sức chặn đứng lời nguyền. Kính Ma một lần nữa biến mất, như thể nó có chính sự sống riêng.
Thế kỷ hai mươi, nó xuất hiện trong một cuộc đấu giá thường mại ở Thượng Hải, bị coi là một tấm gương lạ nhưng thuộc về một gia đình giàu có từ thời Thanh. Tòa biệt thự sang trọng nơi nó được treo trở thành địa điểm kinh hoàng. Chủ nhân mới, một tỷ phú thích sưu tầm cổ, chết đuối trong bồn tắm sang trọng nhất nhà, nước trong vắt như gương, nhưng mặt nước lại có vết máu loang đỏ đáng sợ. Vợ ông phát điên, định tự thiêu trước gương Kính Ma trong một đêm trăng máu. Những người làm việc trong biệt thự lần lượt gặp nạn tai quái: một người ngã từ thang lầu cao, người khác bị cây trang trí đè nát, ai nhìn vào gương lâu quá cũng thấy bóng kỹ nữ trong đó mỉm cười hoặc khóc lóc. Biệt thự bị bỏ hoang, và Kính Ma lại được bán như một vật kỳ dị.
Hiện tại, Kính Ma nằm im lìm trong một hầm kho báu sâu thẳm dưới lòng một thành phố cảng, được phủ vải bố dày và gói trong nhiều lớp kim loại lạnh lẽo, chờ ngày gặp chủ nhân tiếp theo. Nhưng lời đồn vẫn tồn tại, như một vết sẹo trong tập thể ký ức của thành phố. Mỗi khi có ai kể câu chuyện về kỹ nữ thời Minh và cái chết oan của nàng, lại nhắc đến những vụ án mạng dồn dập không lời giải thích – người ta đều thầm thì hai từ Kính Ma với nỗi ám ảnh xen lẫn sự tò mò đáng sợ. Bởi vì mọi thứ phản chiếu trong nó – vẻ đẹp, sự giàu sang, nhưng cũng cả nỗi đau, sự điên loạn và cái chết – đều là những cánh cửa dẫn vào vực thẳm của nguyền rủa không bao giờ nguôi. Kính Ma không chỉ là một tấm gương, nó là một hố đen lưu giữ oán hận và kéo bất kì ai dám sở hữu nó vào vòng xoáy bi kịch không hồi kết.







