La La La Ở Nơi Tận Cùng
Cửa nhà tù sắt thép va vào tường bằng một tiếng động căm hờn, không phải để chào đón mà để đuổi. Shigeo bước ra ngoài, nắng buổi trưa như một mũi giáo đâm vào mắt, chói lóa và vô nghĩa. Cũ kỹ, bụi bặm, và lạ lẫm. Thế giới bên ngoài những bức tường này vẫn đẹp đẽ, tồi tệ, và quan trọng hơn cả: nó nhanh, nhanh đến mức anh không kịp đón nhận.
Anh chưa kịp hít một hơi thở tự do nào thì người ta đã nhận ra anh. Những kẻ mà anh từng cùng ăn cơm, cùng lên kế hoạch, cùng cười đã cười. Nhưng nụ cười bây giờ là những hàm răng nhe bóng trong cơn điên. Không lời nói. Chỉ có cái bóng dài, những cú đá từ phía sau, nắm đấm từ hai bên, tiếng xương thịu va vào nhau tóe lên trong không khí đặc quánh mùi rác rưởi và bia. Shigeo ngã, người đàn ông gần bốn mươi tuổi của họ, gục xuống mặt đất trơ trọi như một con rối bị cắt dây. Cơn đau không phải đến từ những vết thương trên người, mà từ sự xé rời hoàn toàn. Khi tâm trí bị đánh đến mức không còn đường về, nó tự động tắt nghỉa. Những ký ức – cả tốt đẹp lẫn đen tối – rơi vào khoảng không sâu thẳm, để lại một màn sương mờ mịt.
Kasumi biết đến chuyện này một tình cờ hoàn toàn. Cô không phải người có trách nhiệm với Shigeo, chỉ là người quản lý một ban nhạc indie nhỏ, đang đi siêu thị mua đồ ăn vặt cho cả đội. Cô trông thấy anh từ xa, một hình bóng đổ dài trên vỉa hè, đang vật lộn với chính cái bóng của mình, cố gắng đứng dậy rồi lại lảo đảo. Một phản ứng tự nhiên, hoặc có lẽ là thói quen nghề nghiệp – nhìn thấy ai đó có gì đó trong ánh mắt, dù chỉ là một manh mối – đã khiến Kasumi dừng xe.
Anh ổn chứ? Giọng nàng trong trẻo, bình thản, dứt khoát.
Shigeo ngước lên. Trong đôi mắt nâu thẫm của anh không còn sự nhận diện. Chỉ là một khoảng trống mờ mịt, và một nỗi sợ nguyên thủy. Anh hỏi lại, giọng trầm và khản đặc: Tôi… tôi là ai?
Kasumi không trả lời. Cô chỉ đỡ anh dậy, dìu về phía chiếc xe của mình. Khi cô đặt tay lên cánh tay run rẩy của anh, một cảm giác lạ lùng, như một tia điện rất nhỏ, chạy qua đầu ngón tay. Không phải vì vóc dáng hay khuôn mặt, mà vì một thứ gì đó ẩn trong đó. Một chất liệu chưa được định hình.
Căn phòng tập của ban nhạc là một nơi hỗn loạn đầy năng lượng. Dây guitar vương vãi, loa đĩa chập chờn, mùi mồ hôi và cà phê lẫn với mùi lốp cũ. Kasumi để Shigeo ngồi vào một chiếc ghế bậc thang cũ kỹ, bên cạnh cây đàn piano cũ kỹ hơn. Ngồi đây đi. Đừng nói gì cả, cô nói, rồi bước sang một góc khác, nói chuyện điện thoại về hợp đồng biểu diễn.
Shigeo ngồi đó, tay tra vào nhau, nhìn quanh như một đứa trẻ lạc giữa bảo tàng. Âm thanh của những người chơi nhạc, tiếng trống va chạm, tiếng bass rền rĩ, tiếng giọng hát tập dượt the thé… tất cả đều vang lên, nhưng không đi vào được. Chúng va vào bức tường vô hình trong đầu anh rồi nẩy ra ngoài. Anh chỉ cảm thấy nguy hiểm, lạ lẫm, và một nỗi trống rỗng ăn sâu.
Rồi có một khoảng lặng. Ban nhạc nghỉ giữa chừng, thở hổn hển. Trong sự tĩnh lặng bất ngờ ấy, một âm thanh nhỏ, run rẩy, vang lên từ chính chiếc ghế bậc thang.
La… la… la…
Không lời. Chỉ là âm thanh. Một nốt, rồi hai nốt, như những con bướm vô hình đang cố gắng vỗ cánh trong bóng tối. Giọng của Shigeo. Không phải hát, chỉ là thổi ra từ một khoảng sâu không có tên trong cổ họng, một tiếng thì thầm với chính mình, hoặc với thứ gì đó mênh mông bên ngoài. Nó tròn trịa, khàn khàn vì thiếu dùng, nhưng lại mềm mại một cách lạ lùng, như nhung.
Mọi người trong phòng đều đứng im. Một cô gái giữ trống há hốc miệng. Một anh chàng chơi guitar quay phắt lại.
Kasumi dừng cuộc điện thoại. Cô từ từ bước về phía Shigeo, người vẫn nhìn chằm chằm vào mặt đất, như thể âm thanh đó không phải do mình phát ra. Anh lại hát? cô hỏi, nhẹ nhàng.
Shigeo lắc đầu, vẻ bối rối lẫn trong mắt. Tôi… không biết. Nó… tự nó ra.
Sau đó, họ thử. Kasumi cho anh cái micro. Không lời bài hát nào, không bản nhạc nào. Chỉ là một nốt trống cô đơn. La. Shigeo hít vào, và thế mạc bắt đầu. Không phải giả vờ, không phải tập cho đẹp. Nó là một sự trôi nổi. Giọng anh lúc đầu run, như một sợi dây đàn chưa được vặn. Nhưng rồi nó tìm thấy một tần số, một vùng không gian riêng tư trong căn phòng rộn rã âm thanh. La… la… la… Mỗi nốt như một bước chân trên một con đường không có điểm đến. Nó không buồn, không vui, chỉ là hiện tại thuần túy. Một sự công nhận với trạng thái hiện tại, dù trống rỗng đến đâu.
Kasumi đứng sau bàn điều khiển, mắt cô mở to. Cô không nhìn Shigeo với tư cách một người đàn ông lạ, một kẻ mất trí nhớ bất hạnh. Cô nhìn thấy một công cụ. Một cái phễu khổng lồ, một khoảng trống được đánh thức bằng âm thanh. Tất cả sự hỗn mang, tất cả nỗi đau mơ hồ, tất cả sự mất phương hướng trong Shigeo đang được chuyển hóa thành một dòng âm thanh nguyên thủy, đẹp đẽ đến rợn người. Cô hiểu rồi. Tài năng này không nằm ở trí nhớ, ở kỹ thuật, hay thậm chí ở cảm xúc. Nó nằm ở chỗ không có. Ở nơi tận cùng của sự quên lãng, nơi mọi thứ đổ sụp xuống, ở đó, một giọng hát hoàn toàn mới, chưa từng bị méo mó bởi quá khứ, đang thức dậy.
Khi Shigeo dừng lại, thở gấp, nhìn quanh như vừa tỉnh khỏi giấc mơ dài, Kasumi bước tới, đặt tay lên vai anh. Gương mặt lạnh lùng, quyết đoán của một quản lý đã thay thế bằng một nụ cười hiếm có, đầy sự khâm phục và một tia hy vọng man mác.
Shigeo, nàng nói, giọng chắc nịch. Anh sẽ hát. Cho ban nhạc này. Chúng ta sẽ tìm thấy bài hát cho giọng nói ấy.
Shigeo lắc đầu, thẫn thờ. Tôi… tôi không biết bài nào.
Kasumi nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng nhưng bỗng nhiên sáng lên một tia sáng nhỏ, tia sáng của âm thanh vừa mới được sinh ra từ chính sự vô hình. Tốt hơn là thế, cô thì thầm, như một lời thề. Chúng ta sẽ viết một bài. La La La Ở Nơi Tận Cùng. Chỉ dành cho anh.





