Mùa Hè Quái Vật bắt đầu như một kỳ nghỉ nhàm chán của Noah trên hòn đảo Đảo Mắt Rồng – nơi cậu và lũ bạn chỉ biết tắm biển, nhặt vỏ sò hay trốn bố mẹ uống lén lon nước ngọt. Nhưng rồi một buổi chiều lang thang vào khu rừng phía đông, cả nhóm phát hiện những vết xước sâu hoắm in hằn trên thân cây cổ thụ. Đó không phải vết rìu của lâm tặc, mà giống như thứ gì đó không phải người đã dùng móng vuốt quật ngã gỗ lim cứng như thép. Tin đồn về quái vật ăn đất bỗng sống dậy trong những quán trà chõ của người già, nhưng lũ trẻ coi đó là chuyện cổ tích. Cho đến khi sương mù dày đặc quấn lấy làng chài, nuốt chửng mất hai mẻ lưới đầy ắp cá của bác Hải – thứ sương mù phả ra mùi tanh lợm như máu khô.
Ông Tự, cựu thám tử tóc bạc trắng vẫn sống lặng lẽ trong căn nhà gỗ xiêu vẹo cuối bãi, chính là người đầu tiên tin vào thứ Noah tận mắt nhìn thấy đêm qua: một bóng đen cao gần ba mét lướt qua bụi trúc, để lại sau lưng vũng nhớt đen bốc khói. Người đàn ông từng săn tội phạm khét tiếng một thời giờ chỉ còn đôi mắt mờ đục và chai rượu gạo nặng mùi, nhưng khi nghe những đứa trẻ kể về tiếng rít chói tai xé toạt màn đêm, ông chậm rãi mở chiếc hộp sắt rỉ sét dưới gầm giường. Bên trong là cuốn sổ tay dày cộp, ghi chép nguệch ngoạc dòng chữ: Tháng 7/1975 – Dấu chân ba ngón xuất hiện lần cuối.
Mùa Hè Quái Vật bắt đầu từ đây – bằng những cuộc rượt đuổi xuyên rừng rậm dưới cơn mưa rào tầm tã, tiếng hải âu gào khản giọng trong gió lốc. Noah cùng đám bạn phát hiện hang động bị lấp đá tảng trước cửa, bên trong phập phồng như một thứ cơ thể sống khổng lồ. Cậu bé 14 tuổi nắm chặt con dao quắm nghễu nghện, nhưng băng gạc bọc quanh tay phải của ông Tự mới hé lộ sự thật đẫm máu: Trước liều thuốc nổ tự chế ông châm ngòi, con quái vật đã kịp quật gãy xương sườn ông bằng chiếc vòi tua tủa gai nhọn. Lũ nhỏ đừng tưởng nó ngủ mãi, ông ho sặc sụa, tay siết chặt túi đựng mảnh vảy màu đồng đen nhặt được, Mùa hè năm ấy, nó nuốt chửng cả đội công binh xuống thăm dò trầm tích...
Đảo Mắt Rồng chuẩn bị đón cơn bão lớn nhất lịch sử. Sóng thần đe dọa phá nát từng ngôi nhà gỗ, nhưng Noah biết trận cuồng phong thực sự đang chực chờ dưới lớp đất nứt toác kia. Băng nhóm của cậu gồm thằng Tèo mê game nhưng thiên tài điện tử, con Hồng cá tính và ham mạo hiểm, phải học cách gắn máy phát sóng lên diều giấy để nhiễu tín hiệu sinh học của con quái vật. Chúng dùng máy tính bảng hack vào hệ thống định vị cũ rích của trạm khí tượng, phát hiện một cụm năng lượng dị thường đang di chuyển ngầm từ núi lửa ngủ yên ra bờ biển phía tây – nơi dàn tàu du lịch mới cập bến chứa đầy hành khách hiếu kỳ muốn ngắm bão.
Ông Tự rút từ ngực áo bức ảnh đen trắng đã ố vàng: Năm 75, tôi đã thất bại khi để nó giết đồng đội. Giờ khẩu súng ngắn này chỉ đủ đạn cho một phát bắn cuối – vào mắt thứ ba của hắn hoặc vào đầu lão nếu lỡ kế hoạch. Noah nhìn chằm chằm vào thứ chất nhờy mà chúng thu thập được từ vết thương của quái vật – loại axit kỳ dị có thể ăn mòn tàu thép, nhưng lại yếu ớt trước nước mắm cốt làm từ cá cơm đảo. Liệu Mùa Hè Quái Vật sẽ kết thúc bằng tiếng nổ chấn động lòng đất, hay mùi tanh hôi trong những làn sương trắng dày đặc vẫn sẽ mãi ám ảnh những đứa trẻ dám thách thức lằn ranh giữa truyền thuyết và thực tại?







