Làm Cha Mẹ (Phần3): Khi cả đại gia đình Braverman học cách yêu theo nhịp điệu riêng của Max
Ai từng theo dõi gia đình Braverman từ những phần đầu hẳn đều thuộc cái kiểu ồn ào, lộn xộn nhưng ấm áp đặc trưng của họ: ông bà Zeek – Camille với ngôi nhà luôn ngập đồ đạc tự sửa, bốn người con trải dài từ Adam bản lĩnh nhưng lúc nào cũng lo âu cho con cái, Sarah đơn thân vật lộn kiếm sống cùng Amber và Drew, Crosby lông bông bỗng chốc bước vào vai cha của Jabbar, còn Julia – Joel thì luôn cố giữ mọi thứ ngăn nắp trong cái nhà toàn người bận rộn. Những bữa tối Chủ nhật tại nhà Zeek luôn đầy tiếng cãi vã vụn vặt, tiếng trẻ con chạy nhảy, tiếng Camille nhắc nhở con cháu bớt ồn ào, mà ai đã quen một lần sẽ nhớ mãi.
Làm Cha Mẹ (Phần 3) không mang đến những cú twist chấn động, thay vào đó là một cú va chạm nhẹ nhàng nhưng thay đổi hoàn toàn dòng chảy của cả gia đình: khám phá ra Max, cậu con trai cả 8 tuổi của Adam và Kristina, mắc hội chứng Asperger.
Hồi trước, mọi người cứ nghĩ Max chỉ là một đứa trẻ khó bảo: cậu bé mê tàu hỏa đến mức bỏ ăn bỏ ngủ, không chịu chơi với bạn bè, thường xuyên giận dỗi nếu lịch trình trong ngày bị thay đổi dù chỉ một chút, giáo viên ở trường liên tục gửi thư than phiền cậu bé không hòa nhập, hay gây gổ với bạn cùng lớp. Adam và Kristina đã thử mọi cách: từ mắng mỏ, thưởng phạt, đến ép cậu bé tham gia các hoạt động nhóm, nhưng chẳng có cách nào hiệu quả. Cả hai lo lắng đến mất ngủ, cứ tự trách mình làm cha mẹ chưa tốt, cho đến khi một chuyên gia khuyên họ đưa Max đi kiểm tra tâm lý.
Kết quả chẩn đoán Asperger khiến cả gia đình đứng ngồi không yên, nhưng không phải theo kiểu hoảng loạn, mà là một sự bừng tỉnh: mọi hành vi lạ của Max đều có lý do, não cậu bé xử lý âm thanh, hình ảnh, cảm xúc theo một cách hoàn toàn khác biệt. Và từ đó, mọi thứ thay đổi từ gốc rễ. Kristina xin nghỉ hẳn công việc để tập trung đồng hành cùng con, học cách đọc hiểu từng cơn giận dỗi của Max thay vì mắng mỏ. Adam phải cân bằng giữa công việc quản lý xưởng in với hàng tá lịch trị liệu hành vi của con, có những tối mệt nhừ anh vẫn ngồi cùng Max sắp xếp đoàn tàu hỏa đến tận 11 giờ đêm chỉ vì cậu bé cần hoàn thành thói quen đó mới chịu ngủ.
Thay đổi không chỉ dừng lại ở gia đình nhỏ của Adam. Haddie, chị gái Max, lúc đầu cảm thấy bị bỏ rơi vì bố mẹ chỉ lo cho em, từng giận dỗi bỏ nhà đi chơi khuya, nhưng rồi khi thấy Max đứng khóc giữa sân trường vì bạn trêu chọc mình khùng, cô bé đã đứng ra bảo vệ em, tự học cách giải thích cho bạn bè hiểu về hội chứng của Max. Cả đại gia đình Braverman cũng học lại cách cư xử: ông Zeek vốn hay cằn nhằn ngày xưa chẳng ai biết mấy cái hội chứng này, trẻ con cứ lớn lên là hết cũng chịu khó học cách nói chuyện với cháu nội, không ép Max nhìn vào mắt mình khi nói, luôn báo trước mọi thay đổi nhỏ như việc đổi chỗ để bát đĩa trong bữa ăn. Sarah dặn Amber và Drew không được trêu chọc Max, Crosby dạy Jabbar chơi tàu hỏa cùng cậu bé thay vì chạy nhảy la hét làm Max hoảng loạn, Julia còn tập cho Victor mới nhận nuôi không được coi thói quen lặp đi lặp lại của Max là trò cười.
Có một cảnh nhỏ trong Làm Cha Mẹ (Phần 3) mà tôi nhớ mãi: Max đứng giữa siêu thị hét lên cực lớn vì người bán hàng dời kệ đồ chơi tàu hỏa sang vị trí khác, Adam không mắng cậu bé, cũng không cố ép cậu bé nín ngay, anh bế Max ra ghế đá ngoài bãi đỗ xe, lặng lẽ ngồi cạnh con, đợi cậu bé vẫy vùng hết sức rồi mới nhẹ nhàng hỏi: Con muốn bố gọi cho chú quản lý hỏi chỗ kệ cũ không?. Lúc đó bạn mới thấy, cái gọi là thay đổi toàn bộ gia đình không phải là họ trở nên u sầu, mà là mỗi người đều học cách thu mình lại một chút, nhường một chút không gian cho thế giới riêng của Max, để rồi chính họ cũng nhận ra tình yêu thương đôi khi không cần ồn ào, chỉ cần đúng cách người ta cần.







