Liều Mạng Trốn Chạy
Người ta gọi anh là một thiên tài, nhưng với Trình Huyền, danh hiệu ấy chỉ là gánh nặng. Phát minh ra chiếc nhẫn vĩnh cửu – một thiết bị nhỏ bé, nằm gọn trong lòng bàn tay, có khả năng xé toạc màng không gian và thời gian để tạo ra những cánh cửa dẫn đến những chiều không gian khác, những quá khứ hay tương lai xa xôi – không phải là đỉnh cao. Đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.
Trình Huyền ban đầu ôm ấp niềm tin trong trắng: công nghệ tuyệt đối, khám phá tri thức tối thượng, sẽ dẫn lối xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Anh đã tự mình thử nghiệm, từng bước từng bước, chứng kiến những cảnh tượng kỳ diệu và đầy u ám của các chiều không gian song song. Nhưng chính sự hiểu biết ấy lại là lời mời gọi cho tham vọng và cơn thịnh nộ của kẻ khác.
Họ đến không một tiếng động, từ trong những bóng tối mà con người và khoa học thường không nhìn thấy. Không phải một, mà là một bầy – những thế lực xấu xa, những tổ chức bí mật, những kẻ thống trị những chiều không gian tăm tối mà Trình Huyền vô tình đã đặt chân. Chúng nhìn thấy chiếc nhẫn không phải như một công cụ oh khoa học, mà như một chìa khóa vạn năng. Chìa khóa để chiếm đoạt, để thao túng, để lật đổ những trật tự vốn có và thiết lập một chế độ mới, dưới sự kiểm soát tuyệt đối của chúng.
Cuộc săn đuổi bắt đầu. Không phải bằng những phát đạn hay vũ khí thông thường. Họ dùng những người. Những sát thủ được huấn luyện đặc biệt, những gián điệp giả trang thành phóng viên, những nhà khoa học đạo đức giả, thậm chí cả những người thân từng tin tưởng anh. Mỗi lần Trình Huyền vừa mở một cánh cửa thời không, chuyển đến một điểm tạm an toàn – có thể là một thành phố cũ trong lịch sử, một tương lai hoang vu, hay một chiều không gian với những quy luật vật lý khác biệt – thì họ cũng lần theo dấu vết, hoặc sẵn sàng bẫy tại điểm đến tiếp theo.
Liều Mạng Trốn Chạy trở thành tất cả cuộc đời anh. Mỗi lần nhảy qua cánh cửa là một canh bạc với sự sống còn. Không gian-xu-ly-thời gian của chiếc nhẫn không phải là một phương tiện di chuyển an toàn; nó giống như con dao hai lưỡi. Chỉ cần một sai sót nhỏ trong việc định vị, một sự cố trong quá trình nạp năng lượng từ những ngôi sao xa, hoặc bị tấn công ngay khi đang ở trạng thái bán trong suốt giữa các chiều không gian, anh có thể tan biến, bị kẹt trong một vùng chân không vĩnh cửu, hoặc quan trọng hơn, chiếc nhẫn rơi vào tay kẻ thù.
Anh không còn là nhà khoa học ngắm nhìn thế giới qua ống kính lý thuyết. Anh trở thành một kẻ trốn chạy trong chính chính vũ trụ do mình mở ra. Những cảnh tượng đẹp đẽ của các chiều không gian khác giờ chỉ là những điểm dừng chân ngắn ngủi, những nơi ẩn náu bất đắc dĩ. Nỗi sợ không chỉ đến từ người đuổi theo, mà còn từ sự cô độc, từ việc phải liên tục dứt bỏ mọi thứ để chạy trốn, từ cảm giác tội lỗi khi cả thế giới của những chiều không gian anh đi qua có thể vô tình bị lay chuyển bởi sự hiện diện của mình.
Cuộc Liều Mạng Trốn Chạy ấy không có điểm dừng. Nó là một vòng xoáy không lối thoát. Bởi lẽ, Trình Huyền hiểu rõ: nếu để chiếc nhẫn rơi vào tay chúng, thì không chỉ một chiều không gian, mà có thể là vô số những thực tại sẽ chìm trong hỗn loạn và áp bức. Và vì thế, dù mệt mỏi, dù cô độc, anh vẫn phải chạy, phải nhảy, phải tồn tại. Mỗi cánh cửa mới mở ra không phải là một cuộc phiêu lưu, mà là một nấc thang trong thang độ căng thẳng khủng khiếp của cuộc săn đuổi vĩnh cửu. Anh trốn chạy không chỉ để giữ mạng sống, mà để giữ lại một tia hy vọng cho những thế giới mà anh từng nhìn thấy.







