Lồng Giam (2026) - Huyết Vũng Chờ Ngày Thăng Tiên
Máu. Mùi máu khét lẹt và mùi gỗ ẩm mốc quyện vào nhau một cách kinh dị khi Nam Yên Chi bước vào xưởng thủ công nhỏ sau. Đó là mùi cuối cùng của tuổi thơ cô. Mặc xác cha mẹ và em gái nhỏ được giấu dưới tấm vải bố khảm máu, tay cô run rẩy chạm vào lưỡi búa nguội ngáo – món đồ dùng để đục gỗ bươm bướm ngày nào. Giờ đây, nó dính thứ chất lỏng đen đặc quánh, không còn là mầm gỗ, mà là sinh mệnh của cô. Ánh mắt cô từ ngây thơ chông chênh, bỗng chốc đông cứng lại như tảng băng ngàn năm. Không có nước mắt, không than van. Chỉ có một thứ nguội tanh đang từ từ trỗi dậy từ sâu đáy xương tủy, như ngọn lửa địa ngầm bùng cháy từ tro tàn. Lồng Giam chưa bao giờ cảm nặng nề như lúc này.
Sau đêm tang tóc đó, xưởng gỗ tan hoang còn lại có thêm một bóng hình hốc hác – Nam Yên Chi. Cô tìm đến Trang Vô Cữu, một cái tên như bóng ma trong truyền thuyết – một người đàn bà lãnh đạm đến mức nổi danh võ lâm, sống cô độc giữa hang động ngàn năm, luyện công với hổ beo. Không một lời hỏi han, không một chút cảm thông. Trang Vô Cửu chỉ gật đầu ngắn ngủi khi thấy Nam Yên Chi quỳ gối trước cửa hang, mặt nhăn nhó vết thương cũ lẫn mới. Muốn mạnh? Muốn giết người? Muốn sống sót trong vực thẳm? Giọng khô khốc như đá sạn. Cầu nguyện vô ích. Tập trung vào đau khổ. Biến nó thành vũ khí. Biến nó thành... chính mình.
Nỗi đau là lò luyện thiêu. Từ một mầm non vụng về, Nam Yên Chi dần biến đổi. Những miếng gỗ được chế tác không còn là tĩnh vật, mà là những đường chém vung vẩy, đầy căng thẳng. Những ngón tay nắm lưng dao, từng đường đâm become dứt khoát, tàn nhẫn hơn. Trang Vũ Cữu dạy không chỉ chiêu thức, mà là thứ tàn nhẫn trong từng hơi thở: nhìn kẻ địch như xác thối để hạ thấp giá trị sinh mạng, tìm điểm yếu nơi bất ngờ nhất, và quan trọng nhất, nuốt chửt mọi tình thương vô nghĩa. Cô gái ngây thơ chết dần. Một ác nữ lạnh lùng, đầy toan tính, được đánh thức từ tro tàn, đang từng bước bước ra. Cô vùng vẫy trong vũng lầy của hiểm nguy, trở thành con cá săn mồi đáng sợ trong vùng nước cặn đặc.
Tàn gia tộc bạo tử, hung thủ chỉ để lại lưỡi kiếm gãy nửa và một mảnh vải trên đó in dấu kỳ lạ – hình con rồng cuộn mình. Manh mối duy nhất. Nam Yên Chi biết, nơi đó – Lồng Giam (2026), biệt danh kinh hoàng của Linh Nhai Tháp – là chốn chỉ có thể bước vào bằng chính xác thịt máu. Linh Nhai Tháp, tháp Thiên Linh ở chân trời dãy Phù Tang cổ, được xây từ những năm 2026 – một công trình khổng lồ bằng hợp kim không rõ lai lịch, lấp lánh như lưỡi dao sousugi dưới ánh trăng. Thành đồn đại: Bất kỳ ai bước vào cánh cửa chính của nó, đều sẽ bị xóa sạch nhân tính, trở thành dã thú gào thét trong các đấu trường ngầm, không ai sống sót trở ra. Họ chỉ là công cụ chết đi, sống lại để chiến đấu, để chết lần nữa. Một cỗ máy giết người khổng lồ, một Lồng Giam không lối thoát.
Cô không lựa chọn khác. Cô trà trộm vào Lồng Giam. Bằng mọi thủ đoạn. Một kẻ lưu động vô định, một người giúp việc trong hầm ngầm thấp kém, thậm chí là một tù nhân mới được chào đón vào vòng đầu tiên của địa ngục. Mỗi bước chân vào Tháp đều như bước vào vùng đất của sự tuyệt vọng. Khói thuốc súng và mùi tanh của xác thối đặc quánh. Tiếng gào thét của những dã thú biến dạng – một phần máy móc, một phần gieo rắc đau đớn, mỗi tiếng gào đều đánh vào thần kinh cô. Cô phải nhẫn tâm, phải lạnh lùng như băng, chỉ tập trung vào con đường dẫn đến trung tâm Tháp, nơi truyền thống đồn đại nơi trú ngụ của kẻ cầm đầu tối cao. Cô phải sống. Đầu tiên, để đến được đó. Sau đó, để giết.
Đứng trước cánh cửa kim loại khổng lồ dẫn vào lõi Tháp, cảm giác cô độc tột độ như một băng tảng đè ngang lồng ngực. Không có đồng đội, không có hy vọng sống sót trong nghĩa thông thường. Cô như một con châu chấu tiến vào chiếc lồng thép đàn áp bầy đàn. Cái chết vây chặt từ mọi phía, trong ánh mắt từng người tù khác, tiếng gầm của những sinh thể bị thay đổi gen, và chính sự vắng lặng chết chóc của không gian quá rộng. Cô đã đẩy lắm, đến giới hạn rồi. Liệu có thể đốt cháy mình để châm một ngọn lửa báo thù?
Bỗng nhiên, từ bóng tối phía sau một dãy cột thép khổng lồ cao ngất, một bóng hiện ra. Thân hình mảnh mai nhưng dáng đứng khoan thai, toát ra một khí lạnh lẽo và quyền uy lạ thường. Ánh đèn cơ học xanh leo chiếu lên khuôn mặt đó, khiến nụ cười nhếch mép trông sắc bén như lưỡi dao găm. Nam Yên Chi cảm thấy tim như ngừng đập. Đôi mắt mở to, đầy kinh ngạc và nghi ngờ không thể tin nổi. Trang Vô Cữu. Sư phụ của cô. Người đã dạy cô đổi đau khổ thành vũ khí, dạy cô trở thành ác nữ vùng vẫy này. Nhưng giờ đây, đứng giữa ánh sáng xanh rịn của Lồng Giam (2026), Trang Vô Cữu không phải là một bậc thầy ẩn dật. Thay vào đó, trên ngực bà là huy hiệu đặc biệt – một hình rồng cách điệu, chính xác giống như dấu trên mảnh vải Nam Yên Chi tìm thấy ở hiện trường gia tộc. Trang Vô Cữu – người đứng trên đỉnh cao của địa ngục này, kẻ cai trị Lồng Giam kia. Sự xuất hiện của bà không phải là giải thoát, mà là sự phủ nhận hoàn toàn mọi điều Nam Yên Chi từng tin tưởng, biến cô từ một kẻ báo thù cô độc thành một cờ trong tay kẻ thù. Sự thật phũ phàng hơn bất kỳ cú đấm nào.







