Jessica thơ ấu sống trong căn nhà gỗ cũ kỹ, nơi hương thuốc Bắc lẫn mùi mốc meo quyện thành thứ mùi kinh niên ám ảnh cô đến tận bây giờ. Người mẹ lúc nào cũng ngồi thu lu trong góc phòng tối, mắt trắng dã nhìn xuyên qua bóng tối như thể đang đối thoại với thứ gì đó vô hình. Có đêm Jessica giật mình thức giấc vì tiếng gãi cào lộc cộc trên tường, mở mắt ra thấy mẹ đứng sừng sững bên giường, tóc rũ xuống che khuất gương mặt, tay chĩa về phía cô thều thào: Chúng nó đang bò trên người con đó...
Hai mươi năm sau, căn hộ chung cư của Jessica ngăn nắp đến hoàn hảo như bức tường chống lại quá khứ, cho đến một sáng mùa đông cô tỉnh dậy với vết bầm tím hình bàn tay trẻ con in hằn trên bắp chân. Những con số trong báo cáo tài chính nhảy múa loạn xạ thành ký tự cổ quái mỗi khi cô cố tập trung. Tiếng thì thào nước đôi lộ ra khi cô nghe lỏm cuộc hội thoại của đồng nghiệp: Cô ta y hệt mẹ mình năm xưa...
Chuỗi ngày mất ngủ triền miên kéo Jessica về cái hố sâu năm nào. Cô lục lại hồ sơ y tế mẹ để đời - chẩn đoán rối loạn phân liệt cảm xúc được lặp lại trong biên bản khám nghiệm tử thi khi bà tự treo cổ trong nhà tắm. Nhưng cơn run tay của Jessica không giống triệu chứng trên sách vở - chúng xuất hiện mỗi khi cô bước qua ngưỡng cửa phòng ngủ, như có vô hình lực ghì lấy cổ tay.
Đêm nọ, trong cơn mộng mị, Jessica thấy rõ bầy sinh vật mảnh khảnh bám trên trần nhà như tắc kè, mắt vàng lục nhìn trừng trừng xuống. Trước khi gào thét, cô kịp nhận ra gương mặt mẹ lồ lộ giữa lũ quỷ dữ - đôi mắt đục ngầu giống hệt ngày bà dùng kéo cắt lưỡi mình trước mặt con gái năm Jessica lên bảy.
Sáng hôm sau, vết xước dài tụ máu đỏ sậm chạy dọc sống lưng Jessica như dao cứa. Trên gương soi buốt lạnh, chữ ĐỪNG BỎ MẸ hiện ra từ làn hơi thở không phải của cô. Jessica cầm lắc lư thánh giá trên cổ mẹ để lại - thứ bà luôn gào thét phải đốt đi khi còn sống - và lần đầu tiên thầm hỏi: Liệu Ma quỷ có thực sự chỉ là ẩn dụ... hay chính chúng đã gặm nhấm hai đời máu mủ chúng tôi?







