Nanoka, một cô gái trẻ bình thường, trong một khoảnh khắc ngẫu nhiên đã bị hút vào một cánh cổng ánh sáng mờ ảo, đưa cô vượt qua dòng thời gian, đến một thế giới đã xa xưa – thời Đại Chính. Nơi đó, ánh hoàng hôn phủ lên những mái nhà ngói đen, tiếng chim kêu vọng từ những lùm cây thưa, và sự hiện diện của những thực thể hắc ám len lỏi trong bóng tối. Chính trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi những móng vuốt gớm ghiếc của yêu quái sắp siết chặt lấy cô, một bóng người xuất hiện. Đó là Mao, một thanh niên với đôi mắt sắc bén phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, trên tay cầm một thanh kiếm phong ấn. Hành động cứu thoát của cậu không xuất phát từ lòng trắc ẩn, mà là một sự miễn cưỡng mang tính nghi thức, như thể một món nợ định mệnh đã được trả bằng một cái giá khác.
Trở về thế giới hiện đại với những ký ức mơ hồ và một vết thương trên tay tanh mùi máu tươi, Nanoka khám phá ra mình không còn là chính cô nữa. Bên trong cô bừng cháy một ngọn lửa kỳ lạ – năng lực cảm nhận được những luồng khí đen tà ác, thậm chí có thể vô hình trung thúc giục chúng tiêu tan. Niềm vui ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi lo sợ day dứt: cô trở thành cái cửa, cái mỏ neo cho những thế lực mà cô chưa từng hiểu. Quyết tâm tìm ra sự thật, cô một lần nữa bước qua cánh cổng, quay về quá khứ, nhưng lần này, cô không còn là một kẻ bàng quang. Cuộc điều tra của Mao về một loạt vụ án giết người rùng rợn – những xác chết không có vết thương vật lý, chỉ để lại nét cười đờ đẫn và một không khí lạnh giá – lại vô tình kéo cô vào vòng xoáy. Mỗi vụ án là một mảnh ghép, và những mảnh ghép đó dường như đang hướng về chính cô.
Các nghi vấn chất chồng: Tại sao những yêu quái trong truyền thuyết lại đột nhiên xuất hiện? Tại sao năng lực của cô lại gắn liền với kiếm của Mao?天长, khi tìm hiểu sâu, Nanoka biết được sự thật kinh hoàng: Mao không chỉ là một âm dương sư. Cậu mang một lời nguyền xưa cũ – Miêu Quỷ đã khắc lên hồn cậu, và thanh kiếm Bất Nhận (Không Cho Phép Chạm) là vật chứa đựng nó. Lời nguyền ấy tàn khốc: bất cứ ai ngoài chính chủ nhân chạm vào thanh kiếm, đều sẽ thức tỉnh những mđáy linh lực đen tối bên trong và cuối cùng trở thành mục tiêu của yêu quái. Tính mạng người chạm vào kiếm trở thành con mồi cho tất cả những thực thể bóng tối. Đây là sự cô lập tàn nhẫn, là gông cùm khiến Mao phải sống trong cô độc, bất lực nhìn những người muốn giúp đỡ rơi vào vòng xoáy tử thần.
Mọi chuyện trở nên trầm trọng khi một yêu quái cấp bậc cao, vượt xa những gì Mao từng đối mặt, nhắm thẳng vào tính mạng cậu. Trong trận chiến kịch liệt, không gian rung chuyển, thanh kiếm văng ra khỏi tay Mao, lăn lóc dưới chân Nanoka. Ánh mắt cô chạm vào ánh thép lạnh, rồi lại lên gương mặt đẫm mồ hôi và máu của Mao – người đã từng cứu cô, người đang gánh chịu một số phẫn cay đắng một mình. Trong khoảnh khắc ấy, mọi quy tắc, mọi lời nguyền, mọi sự dè chừng bị đánh sập bởi một bản năng nguyên thủy hơn: không để người bạn rơi vào nguy hiểm.
Nanoka cúi xuống, bàn tay run run nhưng kiên quyết khép lấy chuôi kiếm. Một luồng điện chạy dọc theo cánh tay, không phải năng lượng dịu dàng, mà là một cú sốc kinh hoàng, như bản thân lời nguyền đang hét lên phản kháng. Cơn đau tê dại, tiếp theo là cảm giác một sức mạnh khổng lồ, hỗn loạn, bùng nổ từ bên trong cô. Cô hét lên, không phải vì đau, mà vì sự thức tỉnh của một thế lực đã ngủ yên trong huyết quản. Rồi, với tất cả nghị lực còn sót lại, cô vung thanh kiếm lên. Một đường ánh sáng xanh lục như cầu vồng xé tan bóng tối, nhưng trên lưỡi kiếm, những ký hiệu nguyền rủa rực sáng, phản chiếu cả sự thức tỉnh lực lượng phi thường và cái giá khủng khiếp mà cô vừa phải trả.Thanh kiếm đã chạm. Và thế giới của cả hai, từ giây phút ấy, sẽ không bao giờ còn giống như trước. Sự khởi đầu của một hành trình mới, đầy khó lường, nơi Nanoka không chỉ là người tìm kiếm đáp án, mà còn trở thành một phần sống còn của lời nguyền kinh hoàng ấy.







