Phim Mắt Nhắm Mắt Mở - FHD

Xem phim mới Phim Mắt Nhắm Mắt Mở - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Mắt Nhắm Mắt Mở - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Mắt Nhắm Mắt Mở - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

33 phút

Quốc gia: AnhViệt Nam

Đạo diễn: Irving Ly

Diễn viên: Đào Duy Bảo ĐịnhHồ Bảo KhaHồng ÁnhHuỳnh Kiến AnNguyễn Thùy Linh

Thể loại: Chính kịch, Kinh Dị, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Căn hộ thuê cũ nằm sâu trong ngõ nhỏ ở Cầu Giấy, rộng chưa đầy 20 mét vuông, chỉ vừa kê một chiếc giường đôi cọp sát mép tủ quần áo, một cái bàn gỗ lồi lõm cho Nam trải đồ án kiến trúc, và góc ban công nhỏ nơi Minh trồng mấy chậu bạc hà pha trà đá cho hai đứa. Nam và Minh đều học năm cuối đại học Kiến trúc, yêu nhau tròn 3 năm từ ngày cùng trúng tuyển, ngồi cạnh nhau ở buổi định hướng tân sinh viên.

Minh hay mượn áo hoodie xám của Nam mặc, cổ tay áo lúc nào cũng thò ra mấy nét vẽ nguệch ngoạc anh bí ý tưởng minh họa sách thiếu nhi là vẽ bậy lên. Nam thì giữ hộp giày Nike cũ dưới gầm giường, đựng đầy bản phác thảo cũ của Minh: từ bức chân dung Nam ngủ gật ở thư viện, đến mấy bức bìa sách anh bán được tiền đầu tiên. Tối nào trước khi ngủ, Minh cũng nắm lấy tay Nam, thì thầm câu quen thuộc: Mắt Nhắm Mắt Mở, anh vẫn ở đây mà. Nam hồi mới ra thủ đô sợ tối, sợ tiếng xe máy rú ngoài ngõ, câu nói đó là liều thuốc giúp anh ngủ ngon suốt mấy năm qua. Minh còn hay để bát sữa nhỏ trên ban công cho con mèo hoang hai đứa hay cho ăn, con mèo cứ tối lại nhảy lên lan can kêu meo meo, Minh cười bảo nó là con mèo gác cổng nhà mình đấy.

Một sáng thứ Ba, Minh chuẩn bị đi gặp khách hàng bàn giao bộ minh họa chuyện cổ tích, bảo Nam tối về nấu canh bí nấu sườn, món anh thích nhất. Đến 8 giờ tối, Nam call không được, nhắn tin không thấy trả lời. 10 giờ đêm anh chạy đến văn phòng khách hàng ở Tây Hồ, bảo vệ bảo Minh chưa từng đến. Điện thoại Minh tắt ngấm, Facebook Instagram không cập nhật, bố mẹ Minh ở Hải Phòng bảo mấy hôm nay cũng chẳng liên lạc được. Cảnh sát bảo chưa đủ 48 giờ làm đơn trình báo mất tích, Nam đành về nhà, ngồi bệt ở ghế xoay của Minh, thấy túi canvas đựng đồ vẽ vẫn nằm dưới gầm bàn, bàn phím máy tính vẫn dính mấy hạt cơm cũ từ buổi trưa hôm trước, mà thấy lòng rỗng tuếch như cái hộp rỗng. Lạ nhất là điện thoại Minh vẫn cắm sạc ở đầu giường, anh chưa bao giờ rời nhà mà không mang theo điện thoại.

Tuần đầu tiên, Nam nghỉ hết tiết học, bị đuổi việc ở quán cà phê part-time ở Nghĩa Đô vì đi làm muộn mấy hôm liền. Căn hộ bắt đầu bừa bộn, vỏ hộp cơm bụi từ quán ở góc ngõ chất đống ở góc bếp, quần áo chưa giặt chất đầy ghế. Giường bên phía Minh vẫn được gấp gọn, Nam không dám đụng vào, mỗi tối đều nằm dưới sàn cạnh giường đó, ngửi mùi dầu gội bạc hà rẻ tiền 12k/chai ở Circle K mà Minh hay dùng, vẫn còn vương trên vỏ gối. Anh bắt đầu gặp ác mộng: luôn là cảnh đêm đầu hai đứa mới thuê căn hộ này, khóa cửa kẹt, Minh cúi người sửa ổ khóa dưới ánh đèn đường leo lét, nhưng cứ mỗi lần Nam chớp mắt, Minh biến mất, chỉ còn các dòng chữ viết tay Minh nguệch ngoạc trên cánh cửa: Mắt Nhắm Mắt Mở. Anh hét lên tỉnh giấc, người lạnh toát, nghe tiếng gõ tường bên cạnh—là Ngọc, hàng xóm sống cạnh căn hộ của họ.

Ngọc hơn hai đứa chục tuổi, làm thiết kế đồ họa làm việc tại nhà, căn hộ đối diện nhìn sang ban công của Nam với Minh. Cô quen hai đứa từ ngày mới chuyển vào, lúc tụi nó hỏng bếp gas, cô mang xôi lặc lè qua cho ăn, lúc chủ nhà oán thán chuyện hai đứa sống chung như vợ chồng mà không nói gì, cô cũng chỉ cười xòa, bảo người ta yêu nhau, chật hẹp một chút nhưng ấm, tốt hơn nhiều người chửi nhau suốt ngày. Thấy Nam mấy ngày không ra khỏi nhà, rác rưởi chất đống trước cửa, con mèo hoang cào xước cánh cửa vì không có sữa, Ngọc sang mở cửa sổ cho gió lùa vào, vứt hộp cơm thiu, mua gói thức ăn cho mèo để sẵn trên ban công, rồi ngồi bệt dưới sàn cạnh Nam, không hỏi chuyện, chỉ hát nghêu ngao mấy bài Trịnh Công Sơn Minh hay đệm guitar hôm trước. Cô đưa Nam đi bệnh viện khi anh vô tình bóp vỡ cái cốc sứ, tay chảy máu, bác sĩ bảo anh bị rối loạn stress cấp tính, kê thuốc ngủ, nhưng Nam không uống, bảo thuốc làm anh không mơ được, mà anh cần mơ để tìm thấy Minh. Dần dần Nam bắt đầu lẫn lộn ngày đêm, cứ nhìn thấy bóng Minh đứng trong góc bếp, nghe tiếng khóa cửa xoay vào 2 giờ sáng, Ngọc sang đâu cũng mang theo chiếc dép lê cũ, ngồi canh cả đêm, chỉ sợ anh làm liều gì đó.

Gần hai tuần sau, Nam lục hộp giày dưới gầm giường tìm ảnh để gửi cho công an, bỗng thấy một phong bì để ở dưới cùng, đề tay Minh: Gửi Nam, nếu anh đi mất. Mở ra, là lá thư Minh viết đêm trước khi đi, mực còn hơi nhòe vì nước mắt. Minh nói anh phát hiện mình bị ung thư máu giai đoạn cuối, chỉ còn ba tháng sống, anh không muốn Nam phải chứng kiến anh gầy yếu, rụng tóc, đau đớn cho đến chết, nên chọn cách đi xa, đến chùa Yên Tử ở Quảng Ninh để tu và dưỡng bệnh những ngày cuối. Minh viết luôn về cái đêm trước đó hai đứa cãi nhau: Nam đang stress đồ án tốt nghiệp, nóng giận nói nhầm: Tao ước mày biến mất cho rảnh, tao không muốn phải lo cho mày thêm nữa. Minh lặng người, rồi ôm Nam xin lỗi, bảo Anh xin lỗi vì làm phiền em. Sáng hôm sau Minh đi, Nam quên mất câu nói đó, mà ác mộng của anh cứ lặp đi lặp lại cảnh Minh đứng dưới ánh đèn đường, nhìn anh buồn bã, thì thầm Mắt Nhắm Mắt Mở, em có nghe anh xin lỗi không?.

Minh viết trong thư: Anh biết em sẽ có ác mộng, đó là ký ức về đêm hai đứa bị kẹt mưa trên đường về từ Cổ Loa, anh nắm tay em trong bóng tối, nói câu 'Mắt Nhắm Mắt Mở, đừng sợ, mình có nhau'. Đó cũng là lúc hai đứa nói yêu nhau lần đầu. Anh không muốn em nhớ đến anh bằng khuôn mặt hốc hác, chỉ muốn em nhớ anh như lúc hai đứa cùng pha trà bạc hà ở ban công, cười nói ầm ĩ.

Mọi thứ dần sáng tỏ từ lá thư đó. Ngọc đọc xong không khóc, chỉ lấy áo hoodie xám của Minh đắp cho Nam đang run bần bật, bảo Sáng mai cô chở em đi Yên Tử. Minh còn sống, em còn cơ hội nói lời xin lỗi, cũng còn cơ hội ôm nó lần cuối. Đến chùa, thấy Minh gầy chỉ còn da bọc xương, tóc đã rụng gần hết, ngồi dưới gốc cây bồ đề vẽ phác thảo chùa chiền, Nam òa khóc, Minh cười, nắm lấy tay anh, thì thầm lại câu quen thuộc: Mắt Nhắm Mắt Mở, anh vẫn ở đây mà.

Ác mộng của Nam dừng lại từ hôm đó, nhưng anh không bao giờ quên câu nói đó. Mỗi tối trước khi ngủ, dù Minh đã yếu đến mức không nói được, Nam đều tự thì thầm với chính mình, và với bàn tay gầy guộc đang nắm chặt tay anh: Mắt Nhắm Mắt Mở, anh cũng ở đây.

Thu gọn...