Medalist (Phần 2):
Bầu không khí lạnh buốt của sân băng Hokutō soi rõ nỗi chán chường trong đôi mắt Tsukasa Akeuraji. Anh đứng nép vào góc tường, nhai lại từng thất bại cũ: một chấn thương đầu gối năm 18 tuổi, cú ngã khiến giấc mơ vòng quay tứ trụ tan vỡ cùng lời thì thầm cay đắng từ huấn luyện viên cũ: Ngươi không sinh ra cho băng!. Tiếng giày trượt xé băng chợt vang lên. Tsukasa ngẩng đầu – một cô bé gầy guộc, áo khoác bạc màu, miệng lẩm nhẩm đếm nhịp một, hai, ba, nhảy! rồi ngã sầm xuống. Inori Yuitsuka đứng dậy, máu rỉ từ khuỷu tay thấm ướt vải, nhưng đôi mắt cô bé sáng rực như ngọn đuốc giữa đêm đông.
Quỷ tha ma bắt!. Tsukasa lẩm bẩm khi thấy Inori lặp đi lặp lại cú nhảy Salchow sai kỹ thuật. Cứ mỗi lần ngã, cô bé lại cắn môi, vẽ một vạch phấn lên tường – đã 27 vạch. Đồ ngốc! Cậu làm thế chỉ có gãy xương! – anh quát lên. Inori quay lại, giọng run rẩy nhưng đanh thép: Tôi sẽ nhảy đủ 100 lần. Ngài từng là Akeuraji Tsukasa của đội tuyển Nhật, phải không? Ngài hiểu mà!. Trái tim Tsukasa thắt lại. Cái tên anh từng mang giờ chỉ còn là tro tàn, vậy mà trong đôi mắt nhem nhuốc bụi băng kia, nó vẫn lấp lánh.
Những buổi huấn luyện đầu tiên là cuộc vật lộn. Tsukasa nghiền nát từng động tác của Inori bằng lời lẽ khắc nghiệt: Chân cậu vụng như gỗ! Cú xoay đó chỉ đáng 2.5 điểm!. Inori im lặng nuốt nước mắt, tập đến khi bàn chân phồng rộp. Đêm khuya, Tsukasa bắt gặp cô bé ngồi co ro trong phòng thay đồ, chườm đá lên mắt cá sư tấy. Sao không bỏ cuộc? – anh càu nhàu. Vì tôi muốn bay – Inori nói, ngón tay lần theo vết nứt trên tường, ...như cú nhảy Quad Axel của ngài năm xưa.. Tsukasa giật mình. Chính anh cũng đã quên mất cảm giác bay ấy.
Mùa giải đầu tiên đồng hành, Inori vụng về như chú vịt lạc đàn. Giới truyền thông chế giễu: Thần đồng? Chỉ là đứa nhỏ được ông huấn luyện viên thất bại dắt mũi!. Tsukasa nghẹn lời khi thấy Inori lén lau nước mắt sau hậu trường. Thầy ơi... – cô bé nắm chặt tay anh trước trận chung kết giải trẻ – ...ta lại bay nhé?. Bài biểu diễn Hoa tuyết tan vang lên. Inori xoáy người như cơn lốc, hoàn thành Triple Lutz hoàn hảo – thứ Tsukasa chưa từng dạy. Tiếng vỗ tay rền vang. Lần đầu tiên sau 8 năm, Tsukasa khóc.
Giờ đây, khi Medalist (Phần 2) mở ra, Inori đã chạm tay vào cánh cửa Grand Prix Finals. Nhưng bản hợp đồng của Tsukasa với Hiệp hội Trượt băng sắp hết hạn. Bên ngoài sân tập, các CLB danh tiếng dụ dỗ Inori: Chúng tôi cho em huấn luyện viên đẳng cấp thế giới!. Tsukasa lẳng lặng xếp vali, nhưng bất ngờ thấy trên băng, Inori đang thử nghiệm cú xoay tư Quad Loop – kỹ thuật khiến cô bé ngã dúi dụi. Thầy định bỏ rơi tôi sao? – giọng Inori vang lên đầy tức giận – Người duy nhất tin tôi có thể thành Medalist... là thầy mà!. Tsukasa thở dài, mở vali ném chiếc áo khoác đội tuyển cũ vào góc phòng: Lại đây, bắt đầu từ nhịp một, hai... và bay thôi!.







