Dưới tán rừng rậm rạp, nơi sương mù quấn quýt lấy những cành cây cổ thụ, Quỷ Vương tài năng xuất chúng Mộ Tư Từ dừng chân bên dòng suối nhỏ. Cô đang lùng sục thức ăn – những linh hồn lạc lối hoặc thứ gì đó đủ để lấp đầy cơn đói vĩnh cửu của mình – thì bóng dáng một vị tướng trẻ tuổi hiện ra từ bụi rậm. Đoàn Húc, với bộ giáp bạc lấp lánh dưới ánh trăng mờ, tay cầm thanh kiếm dài, nhưng ánh mắt anh ta lại mang vẻ xa xăm lạ lùng.
Món đồ anh mang theo – một chiếc vòng ngọc cũ kỹ, khắc họa hình hoa lan trắng – khiến tim Mộ Tư Từ khẽ rung động. Đó là vật kỷ niệm từ kiếp trước của cô, từ người yêu đã mất cách đây hàng trăm năm. Và Đoàn Húc này, dù mang dung mạo y hệt, nhưng cử chỉ, giọng nói, tất cả đều không khớp. Không phải hắn thật, cô nghĩ thầm, nhưng vẫn tiếp cận, với nụ cười nửa miệng đầy thăm dò.
Họ ngồi bên đống lửa nhỏ, trao đổi những câu chuyện vụn vặt ban đầu: chiến trường đẫm máu anh vừa rời bỏ, những đêm dài cô lang thang trong bóng tối. Dần dần, qua những lời bóng gió tinh tế, lớp vỏ ngoài tan vỡ. Đoàn Húc kể về quá khứ đen tối – những trận đánh tàn khốc cướp đi gia đình anh, nỗi ám ảnh về sức mạnh khiến anh khao khát trở thành bất tử, dù phải đánh đổi linh hồn. Khát vọng ấy cháy bỏng trong anh, giống như ngọn lửa trước mặt, liếm láp lấy bóng tối.
Đổi lại, Mộ Tư Từ mở lòng. Cô kể về bốn trăm năm cô đơn, kiên định giữ gìn hình hài thiếu nữ để chờ đợi một điều gì đó mơ hồ, giữa những cơn đau từ lời nguyền quỷ vương. Nỗi cô lập ấy nặng trĩu, như xiềng xích vô hình, khiến cô đôi khi thèm khát một hơi ấm phàm trần.
Tuổi thọ anh ngắn ngủi, vỏn vẹn trăm năm nếu may mắn, còn cô là hồn ma trường tồn, mãi mãi trẻ trung giữa dòng thời gian cuồn cuộn. Thế nhưng, họ chẳng màng. Những cái chạm tay đầu tiên, những nụ hôn dưới trăng, tất cả thách thức sự trôi chảy không ngừng của vận mệnh. Tình yêu ấy, dữ dội và thuần khiết, trở thành vũ khí duy nhất để níu giữ khoảnh khắc, biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh bất diệt.







