Mọc Cánh Khó Thoát
Lôi Minh vẫn thường mơ thấy ngọn lửa. Ngọn lửa năm ấy không chỉ thiêu rụi căn phòng thí nghiệm cũ kỹ, nơi thầy Liên Bình đang miệt mài nghiên cứu, mà còn thiêu rụi cả một phần đời anh. Hành động hấp tấp, cái chạm nhẹ tay vào dây dẫn nổ khi đang truy đuổi một nghi phạm tầm thường, đã biến thành một quả cầu lửa khổng lồ. Thầy anh, người cha thứ hai, chỉ kịp đẩy anh ra xa rồi biến mất trong biển lửa. Cảm giác áy náy nặng như tảng đá tảng, đeo bám Lôi Minh suốt năm năm trời. Anh tránh mặt Liên Huệ, con gái thầy, như tránh một nỗi đau sống động. Anh dồn toàn bộ năng lượng vào những vụ án, coi mỗi lần phá án là một lần được chuộc lỗi với linh hồn người đã khuất, dù anh biết rõ, chẳng có lời xin lỗi nào đủ sức dập tắt ngọn lửa ấy.
Khi những manh mối từ vụ tài xế xe dù bị sát hại ở Bá Thành trùng khớp với chất nổ đặc chủng từ vụ án năm xưa, Lôi Minh như người chết đi sống lại. Băng cướp từ Quảng Nam, với bốn cái bóng ba nam một nữ, đã mang theo quả bom oan nghiệt ấy đến đây. Cuộc truy đuổi trong đêm mưa tầm tã ở bến xe cuối tỉnh khiến anh vô tình bắn sượt Đường Tiếu Tiếu. Ánh mắt kinh hoàng của cô gái trẻ khi nhìn thấy vết máu trên áo, cùng với ký ức về chất nổ trong chiếc túi xách rơi xuống đất, khiến cái tên Khương Hổ và băng nhóm của hắn bỗng trở nên rõ ràng đến lạnh sống lưng. Thù cũ chưa nguôi, hận mới chợt bùng, thúc giục anh như con thiêu thân lao vào ngọn lửa.
Bệnh viện, nơi anh tình cờ gặp lại Liên Huệ đang chăm sóc một nạn nhân, là nơi khúc mắc năm năm được hóa giải. Cô không trách móc, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, có đau thương, có thấu hiểu. Thầy hy sinh vì chính nghĩa, anh đừng tự dằn vặt mình nữa, cô nói nhẹ nhàng. Câu nói ấy như mũi kim châm vào vết thương lòng, đau đớn nhưng lại bắt đầu khép miệng. Và chính tại đây, qua một câu nói vô tình của cô về bệnh nhân nữ bị thương ở chân tay, Lôi Minh chợt nhận ra: Đường Tiếu Tiếu, kẻ anh vừa bắn, chính là người con gái trong băng cướp năm xưa.
Từ đây, cuộc chiến trở nên ác liệt hơn. Băng nhóm lên kế hoạch cướp chợ thuốc lá, nơi tập kết hàng trắng. Lôi Minh giăng bẫy, bắt được Đường Tiếu Tiếu, nhưng cái giá phải trả là sự hy sinh của đồng đội Lưu Đại Vũ - một người anh em thân thiết, một trái tim nhiệt huyết. Cái chết của Vũ như giọt nước tràn ly, khiến cơn phẫn nộ trong Lôi Minh sôi sục. Trong trại tạm giam, khi biết Đường Tiếu Tiếu mang thai, anh chợt thấy một tia hy vọng mong manh. Đứa bé vô tội, có thể là chìa khóa để phá vỡ bức tường câm lặng của cô. Cô đang mang một sinh linh bé bỏng. Đừng để đứa trẻ sinh ra trong bóng tối của tội lỗi, anh nói với cô, bằng tất cả sự chân thành của một người từng sai lầm và đang tìm cách sửa chữa.
Dự đoán của anh không sai. Khương Hổ, tên cầm đầu tàn nhẫn, cuối cùng cũng quay lại. Lôi Minh bố trí mai phục, dồn những tên còn lại vào thế bị động, rồi một mình đối mặt với hắn trên sân thượng bệnh viện, nơi gió đêm rít lên từng cơn như tiếng gào thét của số phận. Khương Hổ, với khẩu súng lăm lăm trong tay, bắt Liên Huệ làm con tin. Mày muốn cứu nó, thì thả tao đi! hắn gầm lên, ánh mắt hoảng loạn. Cuộc chiến không cân sức bắt đầu. Lôi Minh liều mạng, dùng mọi kỹ năng, mọi kinh nghiệm, không phải để giết hắn, mà để cứu lấy cô gái vô tội và kết thúc mọi thứ.
Đúng lúc Khương Hổ sắp bóp cò, một bóng người nhỏ bé, gầy guộc lao ra từ bóng tối cầu thang. Đường Tiếu Tiếu, bụng đã lùm lùm, vừa chạy vừa khóc: Khương Hổ! Đứa bé... đứa bé trong bụng... nó là con anh! Câu nói như một quả bom nguyên tử ném thẳng vào đầu Khương Hổ. Hắn sững sờ, khẩu súng trên tay run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu đầy hoang mang. Tất cả những toan tính, những lý tưởng sai lầm, những mạng người đã giết, bỗng chốc sụp đổ trước sự thật phũ phàng ấy. Hắn nhìn Đường Tiếu Tiếu, rồi nhìn Liên Huệ đang run lên vì sợ hãi, rồi nhìn xuống khẩu súng trong tay mình. Một sự hối hận muộn màng, đau đớn đến tê dại, khiến hắn không còn đủ can đảm để đối mặt với thế giới bên ngoài. Hắn cười khẩy, một nụ cười đầy tuyệt vọng, rồi quay súng vào chính mình. Tiếng súng nổ chát chúa trong đêm, cắt ngang gió và mưa, kết thúc một cuộc đời tội lỗi.
Lôi Minh ôm lấy Liên Huệ đang hoảng loạn, cảm nhận được sự run rẩy của cô. Đường Tiếu Tiếu quỳ sụp xuống, ôm bụng, khóc nức nở. Anh biết, hành trình trả thù của mình đã kết thúc. Nhưng sự trừng phạt, sự dằn vặt, đã được đền đáp bằng một giá quá đắt.
Trở về đồn, trong tay anh là huân chương quân công hạng nhì, phần thưởng cho chiến công phá án. Anh không mang nó về nhà, mà đến trước bia mộ thầy Liên Bình. Thầy ạ, anh thì thầm, đặt huân chương lên bia, con đã bắt được chúng. Linh hồn thầy có thể yên nghỉ rồi. Những tia nắng chiều nhạt nhòa chiếu lên tấm huân chương sáng loáng, như một lời chúc phúc cuối cùng.
Và với Liên Huệ, sau tất cả, họ ngồi trước mộ thầy, không nói gì nhiều. Cô đưa tay nắm lấy tay anh, một cái nắm tay thật chặt, đầy thấu hiểu và tha thứ. Cảm ơn anh, cô nói. Lôi Minh gật đầu, cảm giác nặng trĩu trong lòng bỗng nhẹ bẫng. Anh đã trả xong món nợ với quá khứ, và tìm lại được một phần của hiện tại. Những con chim đã từng bị thương, giờ đây, dù cánh vẫn còn run rẩy, nhưng đã có thể mở rộng, bay về phía bầu trời trong xanh, dù biết rằng, để thực sự thoát khỏi bóng đêm, đôi khi phải trả giá bằng chính đôi cánh của mình.







