Bốn bức tường bê tông lạnh lẽo đã giam giữ Sergio suốt ba năm trời. Vết nứt dài trên trần nhà giam, thứ anh đếm đi đếm lại mỗi đêm mất ngủ, chợt trở nên vô nghĩa khi tên cai ngục vặn cổ khóa cổng. Mày may mắn lắm, giọng nói khàn khàn xé toạc không khí ẩm mốc, bọn tao cho mày một lối thoát.
Một lũ khốn nạn – băng đảng khét tiếng đã nhúng tay vào mạng lưới tù chính trị – đưa ra đề nghị đẫm máu: Đào thứ gì đó chôn sâu dưới gốc cây hồng xiêm cuối vườn nhà số 45 phố Cẩm Quỳ. Chỉ cần xẻng và 30 phút, tên đầu sỏ nhếch mép cười để lộ hàm răng vàng khè, mày sẽ có tự do.
Chiếc xe bọc thép thả anh trước cổng sắt han gỉ lúc 2 giờ sáng. Bầu trời đêm chực chụp xuống như tấm vải liệm. Qua kẽ lá tường vi, Sergio thấy điều bọn chúng cố tình giấu nhẹm: Ánh đèn ngủ màu hổ phách trong phòng ngủ nhỏ, bóng dáng đứa bé gái ôm gấu bông ngồi khóc bên cửa sổ. Mùi sữa ấm và bột giặt trẻ em phảng phất trong gió – thứ mùi bình yên đến nghẹt thở.
Cơ hội duy nhất để thoát khỏi nhà giam Ba Sao rùng rợn đè nặng lồng ngực. Anh đưa tay nắm chặt chiếc xẻng bọn khốn nạn vứt xuống đất. Nhưng với mỗi nhịp thở gấp, tiếng nấc khe khẽ từ căn phòng nhỏ vọng ra như chuỗi dao đâm thẳng vào xương sườn. Hình ảnh đứa bé sáu tuổi ngày xưa – đứa con gái chúng đã bắt cóc để buộc anh nhận tội – hiện về rõ mồn một giữa đêm tối.







