Phim Ngoảnh Đầu Lại Lau Nước Mắt Cho Cậu Vietsub - HD

Smile After Tears

Xem phim mới Phim Ngoảnh Đầu Lại Lau Nước Mắt Cho Cậu Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Ngoảnh Đầu Lại Lau Nước Mắt Cho Cậu Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Ngoảnh Đầu Lại Lau Nước Mắt Cho Cậu Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

26 phút/tập

Đang phát: Tập 7

Tập mới nhất: Tập 07Tập 06Tập 05

Quốc gia: Đài Loan

Thể loại: Chính kịch, Tâm Lý, Tình Cảm, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Trương Quân Gia bước vào ngôi trường mới với nụ cười gượng gạo, cái tên “Backspace” – không gian âm nhạc của ban nhạc học đường – nghe như một lối thoát, một nơi để xóa đi những thứ không muốn nhớ. Cậu gặp Hà Ngạn Khải, Tiểu Hòa, trong một buổi chiều mưa, cậu út đang loay hoay chỉnh dây đàn guitar cũ kỹ dưới hiên nhà kho. Tiểu Hòa ít nói, nhưng khi đánh đàn, mọi thứ xung quanh như lắng lại. Quân Gia, với vẻ ngoài lạc quan, thường là người nói nhiều, nhưng trong âm nhạc, cậu lại là người lắng nghe. Những bản phối, những giai điệu tự viết, dần trở thành ngôn ngữ chung giữa hai người. Quân Gia học được từ Tiểu Hòa cách giữ lặng thinh, còn Tiểu Hòa, qua những câu chuyện lấp lửng của Quân Gia, hiểu ra rằng, đôi khi, nụ cười tươi nhất lại che giấu những vết nứt sâu nhất.

Vụ tai nạn xảy ra như một nốt nhạc lạc lõng, chát chúa cắt ngang bản tình ca thanh xuân. Tiểu Hòa ra đi, mang theo cả một khoảng trời yên bình của Quân Gia. Thế giới của cậu sụp đổ, không phải bằng tiếng nổ, mà bằng một sự trống rỗng kinh khủng. Ngày ngày, Quân Gia vẫn mở điện thoại, ngón tay lướt qua những tin nhắn chưa gửi, rồi cuối cùng, cậu vẫn gửi đi. Những dòng tin một chiều, về một ngày mưa, về một bản nhạc mới, về cái cây trước sân trường bỗng nhiên nở hoa. Cậu nói với khoảng không, như thể nói với một người vẫn đang lắng nghe. Đó là cách cậu tự đánh lừa chính mình, rằng người ấy vẫn còn đó, chỉ là đang bận bịu ở một nơi nào đó, không thể trả lời ngay.

Rồi một buổi sáng, trong không gian nhiều cánh cửa – nơi Tiểu Hòa tỉnh dậy với cảm giác như vừa mới nằm xuống – người đưa đò nói câu ấy. Không phải để cậu quay lại, để sửa chữa sai lầm, mà để cậu trở thành một bóng hình lặng lẽ, đứng sau cánh cửa của ký ức, giúp người ở lại tìm thấy lối ra. Tiểu Hòa hiểu. Cậu thấy Quân Gia, vẫn nụ cười ấy, nhưng đôi mắt đã trở nên xa xăm, lạc lõng. Cậu thấy cậu bạn nhỏ ngày nào giờ đây như một con rối, cố diễn trò vui cho mọi người xem, trong khi bên trong, mọi thứ đang mục ruỗng. Thế là Tiểu Hòa bắt đầu cuộc chờ đợi vô hình. Cậu không thể chạm vào, không thể nói, chỉ có thể hiện diện trong những khoảnh khắc chênh vênh: trong tiếng đàn guitar bỗng nhiên vang lên khi Quân Gia cô độc nhất, trong mùi mưa phảng phất trên trang vở cũ, trong ánh đèn sân khấu một chiều tà khiến bóng cậu đổ dài trên hành lang vắng.

Khi ban nhạc “Backspace” được tái lập, với những thành viên mới, Quân Gia bỡ ngỡ bước vào. Âm nhạc lại cất lên, nhưng lần này, nó khác. Nó không còn là sự trốn chạy, mà là sự đối diện. Quân Gia học cách chơi lại, không phải vì muốn quên đi, mà là để giữ lấy. Và rồi, trong đêm diễn cuối cùng của năm học, khi micro được đặt trước mặt, khi ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu thẳng vào mặt, cậu cất giọng hát ca khúc dang dở – bản nhạc mà cả hai đã từng cùng viết, với những ca từ chưa kịp hoàn thiện. Giọng hát run run, nhưng chân thành đến nhói lòng. Khi nốt nhạc cuối cùng lịm tắt, trong giây phút tưởng chừng như mọi thứ đã lắng xuống, Quân Gia chậm rãi quay đầu lại.

Không có ai phía sau. Chỉ có bức tường tối màu và bóng đêm đặc quánh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu biết, cậu không quay đầu lại để tìm kiếm. Cậu quay đầu lại để nói lời tạm biệt, để thừa nhận rằng, người ấy đã thực sự ra đi. Và trong sự im lặng ấy, cậu như nghe thấy một giọng nói dịu dàng, văng vẳng từ một nơi rất xa xôi: “Ngoảnh Đầu Lại, Để Tớ Lau Nước Mắt Cho Cậu.” Câu nói không phải của ai khác, mà là lời hứa từ chính khoảnh khắc này, từ chính trái tim đã chai sạn của cậu – lời hứa sẽ tự lau nước mắt cho chính mình, sẽ tiếp tục sống, không phải vì quên đi, mà vì đã học được cách mang theo.

Quân Gia bước xuống sân khấu, vai không còn run rẩy. Nắng sớm mai hôm sau rọi qua khe cửa, chiếu lên cây đàn guitar cũ kỹ đặt góc phòng, lấp lánh những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng. Cậu mở điện thoại, soạn một tin nhắn cuối cùng, rồi xóa đi. Thay vào đó, cậu mở một bản nhạc mới, trống rỗng, và bắt đầu viết. Những nốt nhạc đầu tiên còn ngượng nghịu, nhưng dần dà, chúng trở nên vững vàng, như một bước chân bước ra khỏi bóng tối. “Quay Đầu Lại, Để Tớ Lau Nước Mắt Cho Cậu” không còn là một câu nói trong mơ hồ nữa. Nó trở thành một hành động có thật: mỗi khi nhớ về, mỗi khi đau lòng, Quân Gia sẽ tự mình ngoảnh lại, và tự lau nước mắt cho chính mình, bởi vì cậu đã hiểu, sự trưởng thành không phải là không còn khóc, mà là học được cách lau nước mắt cho chính mình, và tiếp tục bước đi, với những ký ức đẹp đẽ được cất giữ như một bản nhạc không bao giờ tàn.

Thu gọn...