Phim Một người phụ nữ tên là Mẹ Vietsub - HD

A Woman Called Mother

Xem phim mới Phim Một người phụ nữ tên là Mẹ Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Một người phụ nữ tên là Mẹ Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Một người phụ nữ tên là Mẹ Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

119 Phút

Quốc gia: Indonesia

Đạo diễn: Randolph Zaini

Diễn viên: Ali FikryArtika Sari DeviAurora RiberoDian SidikFara ShakilaHussein Al AhmadKhiva IskakSita Nursanti

Thể loại: Chính kịch, Kinh Dị, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Cái chết của cha, giống như một cây cột chính trong ngôi nhà bỗng gãy ngang, khiến cả thế giới của Vira cùng sụp đổ theo. Mẹ cô, người phụ nữ luôn dịu dàng mà Vira gọi đơn giản, kính trọng là Mẹ – Yanti, hoàn toàn tan nát. Ánh mắt bà chai đi, như những cửa sổ đóng băng từ ngày mưa lạnh nhất, và dường như bà ngừng thở cùng với hơi ấm của người đàn ông đã đi. Bà không khóc, chỉ im lặng, quấn mình vào tấm chăn cũ, trở thành một pho tượng buồn vô tri trong chính ngôi nhà đầy ký ức đau đớn đó. Thấy Mẹ dần nhấn chìm trong vực thẳm, gia đình – những người còn sót lại – biết rằng họ không thể tiếp tục đứng nhìn. Họ phải chạy trốn, không phải khỏi ký ức, mà khỏi chính căn nhà đang kéo Mẹ xuống cùng với nó.

Cơ hội đến dưới dạng một thành phố mới xa lạ, nơi không ai biết họ đến từ đâu, không ai nhìn thấy nỗi buồn còn vương vấn. Một góc nhỏ rộn ràng những luồng cắt tóc, hóa chất thơm nồng, tiếng cười nói – họ mở tiệm làm tóc. Kỳ vọng thầm lặng là sự mới mẻ của không gian, tiếng động sống động, và quan trọng nhất, sự chuyển dịch về thể xác sẽ kéo Mẹ trở lại với thực tại. Ban đầu, có vẻ hiệu quả. Mẹ bắt đầu cầm kéo lại, tỏ ra tập trung vào từng mái tóc. Vira và anh trai cô cảm thấy nhẹ nhõm, nghĩ rằng họ đã thành công. Một mình trong căn bếp tối tối buổi tối, Vira thở hắt ra, nghĩ rằng bão tan rồi.

Nhưng sai lầm chết người của họ là cho rằng nỗi buồn có thể bị chôn vùi dưới lớp sơn mới, hoặc bị át đi bởi tiếng máy sấy. Nó không biến mất; nó chỉ thay đổi hình thái, kết dính với sự trống rỗng trong tâm trí Mẹ như một căn bệnh lây nhiễm. Những hành vi kỳ lạ bắt đầu len lỏi, ban đầu manh nha rồi bùng phát dữ dội như ngọn lửa từ tro tàn. Mẹ đột nhiên la hét vào trong gương khi thấy hình bóng phản chiếu, mắt bà đỏ ngầu, như thể đang nhìn vào một ma quỷ khác. Bà cất dao cạo vào lò sưởi như bỏ đi thứ gì đó ô uế. Rồi có những đêm Vira thức giấc, tiếng gằn răng lọc cọc rợn người vọng lên từ phòng Mẹ, tiếng vật lộn và những từ ngữ không rõ nghĩa, thều thào như ai niệm chú. Vira nhận ra, Mẹ không còn đơn thuần là buồn hay suy sụp nữa. Mẹ đang trỗi dậy, nhưng là Mẹ nào? Một người phụ nữ tên là Yanti? Hay thực thể đang chiếm lấy con người bà?

Và rồi đến nỗi ám ảnh kinh hoàng đột ngột đổ dồn lên mối quan hệ của cô với anh trai. Ánh mắt Mẹ khi nhìn anh trai Vira thay đổi hoàn toàn. Từ sự quan tâm thường ngày, nó chuyển sang một thứ gì đó điên rồ, ghen tuông tột độ, pha trộn với một sự tò mò ái dâm khiến da thịt Vira tê dại. Mẹ có thể đột ngột xắn tay áo áo anh trai lên, cố tình để lộ vết bầm nào đó – dù vô tình – rồi gào lên: Tại sao? Tại sao cậu ta lại để cô con gái đó chạm vào?. Bà lục tung đồ đạc của anh trai, tìm kiếm bức ảnh của một cô gái anh từng thương, rồi xé nát nó trong cơn điên loạn la hét: Cậu ta không được! Cậu ta là của Mẹ! Mẹ sẽ không cho bất kỳ ai lấy đi!. Những cơn thịnh nộ bùng lên, kéo theo hành hung thể xác. Mẹ có thể đột ngột túm tóc anh trai, đẩy tủ quần áo sắp đổ. Một cái tát của Mẹ dành cho Vira khi cô cố can ngăn khiến tai cô ù đi, vì bà gầm lên: Cũng tại con! Con đã mách lẻo cho con gái đó!. Sự ám ảnh của Mẹ đối với đời sống tình dục của con trai không chỉ là bạo lực vật chất; nó là một thứ bạo lực tinh thần ma quỷ, khiến cho chính căn tiệm làm tóc – nơi tìm kiếm vẻ đẹp – trở thành một nhà tù khủng khiếp. Mẹ không còn là nơi ẩn náu, mà là nguồn cơn.

Bởi vì Mẹ đã thay đổi quá sâu sắc, quá khác biệt, Vira biết rằng cái chết của cha không phải nguyên nhân duy nhất. Có gì đó khác, một thứ gì đó đã lẻn vào trong khi Mẹ đang yếu nhất, một thứ gì đang ăn Mẹ từ bên trong. Sự tò mò mang mùi hôi thối của nỗi sợ hãi thôi thúc Vira điều tra. Bắt đầu từ căn phòng của Mẹ, nơi bà cất giữ những thứ không nói lên được. Dưới gầm giường, trong ngăn kéo khóa hỏng, Vira phát hiện những đồ vật ghê rợn: bùa chú bằng da người co quắp, sợi tóc rối quấn trong lông động vật, bình thủy tinh chứa chất lỏng đỏ sẫm. Bà đọc được những trang nhật ký bị xé vụn, ngắt quãng, với những ký hiệu lạ lùng và những lời thú nhận phũ phàng về việc Mẹ đã hiến dâng gì, đã thỏa thuận với ai trong lúc đau khổ tột cùng.

Sự thật chua chát lộ ra không phải chỉ là cơn điên loạn sau sang chấn. Đằng sau những hành vi bạo lực và sự ám hưởng đáng sợ của Mẹ là một nghi lễ đen tối, một sự hiến tế được thực hiện khi Mẹ còn đang sụp đổ, trong một nỗ lực ngây thơ và tuyệt vọng để liên lạc với linh hồn người chồng quá cố. Nhưng thứ họ đã triệu hồi không phải là người cha yêu dấu. Đó là một thực thể ma cà rồng cổ xưa, sống trong sự trống rỗng, chờ đợi một con mồi yếu đuối. Nó đã chọn Mẹ làm nơi cư ngụ, một mẹ ghê tởm đã mọc ra từ sự đau đớn. Và sự ám ảnh của Mẹ đối với con trai? Là sự chiếm hữu của ma quỷ cảm thấy bị đe dọa, muốn giữ lấy báu vật gần nhất, giữ lấy linh hồn sáng giá mà nó đang ký kết trong cơ thể Mẹ. Việc hiến tế có vẻ như đã thành công trong việc liên lạc, nhưng cái giá phải trả là linh hồn của chính Mẹ, và con trai bà giờ là mục tiêu tiếp theo của sự chiếm hữu.

Vira đứng lặng trong căn phòng tối, lạnh toát khi nắm rõ sự thật. Những gì cô nghĩ là sự suy sụp tinh thần và hành vi kỳ lạ của Mẹ, thực chất chỉ là phần nổi của tảng băng chimm đen tối, là những dấu hiệu của một sự tàn phá đang diễn ra. Một người phụ nữ tên là Mẹ – Yanti – dường như đã chết vào ngày chồng bà qua đời, và thứ đang mặc lấy hình dạng của bà, đang ngày một lộng hành, với những kế hoạch còn ghê rợn hơn nữa chực cưỡng đoạt người thân yêu cuối cùng của Vira. Cuộc chiến không còn là với nỗi buồn, mà với chính bóng ma đang sống trong da thịt Mẹ.

Thu gọn...