Một Tay Che Trời
Ánh mắt người dân làng ném vào hắn như lưỡi dao cùn, cứa mãi một vết đau âm ỉ. Lý Hùng – viên sai nha mới chân ướt chân ráo bước ra từ học viện huyện lỵ – giờ đây chỉ là tên quan nhũng trong lời đồn thổi. Kẻ vu cáo hắn trộm vàng bạc của dân nghèo lại chính là Thư lại Tri phủ, con rắn độc đeo nhẫn ngọc lấp lánh. Hệ thống đen tối ấy bủa vây từng hơi thở của Hùng, như cái lưới thép mục ruỗng mà người ngoài ngỡ là công lý.
Một tay che trời – cháu nên nhớ, bàn tay đó đủ lớn để nghiền nát mạng sống của mười gia đình như nhà cháu. – giọng Tri huyện trầm đục như nước cống, vừa đe dọa vừa dụ dỗ. Bữa tiệc khuya trong dinh thự chật ních hương hoa sen giả, nơi ly rượu ngon tẩm máu đút lót đặt trước mặt Hùng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng trẻ con khóc ré lẫn trong gió – đứa em trai hắn vẫn nằm liệt sau trận đòn trả thù của lũ côn đồ ai mướn.
Mỗi đêm, lương tâm Hùng vật vã tựa con thú bị xiềng. Lời thề vì dân khắc trên chuôi kiếm cha truyền lại cháy rát hơn bao giờ hết. Nhưng chọn đường nào? Chống lại hệ thống tham lam đang một tay che trời – nghĩa là mẹ già sẽ chết đói trong xóm lao động, nghĩa là cô gái hàng nước duy nhất dám tin hắn sẽ biến mất như cát bụi. Còn ngoan ngoãn làm tay sai của tay sai, hắn sẽ thành mảnh ghép của cỗ máy nghiền nát bao mạng người vô tội.
Bóng đêm cuộn xoáy trong gian phòng tồi tàn. Tiếng chân canh gõ nhịp như đếm ngược sinh mệnh. Trên bàn, lá thư tuyệt mệnh của người tù oan vừa treo cổ trong ngục thất – nắm chặt trong tay Hùng như cục than hồng. Một tay che trời ư? Có lẽ thứ duy nhất che được bầu trời lương tri chính là máu. Máu của kẻ dám dùng mạng sống mình chọc thủng bàn tay đen đó.
Hùng nhoài người với lấy thanh kiếm cũ. Gió bấc rít qua khe cửa như tiếng cười nhạo của quỷ dữ.




