Chuyện kể không chỉ dừng lại trong bức tường trường học:
Senagaki Isaku, cô gái mang trong mình một gánh nặng vô hình, đã không còn là một cái têm xa lạ với sự kiện đời tư của băng nhóm. Từ nhỏ, bóng ma của dòng máu yakuza – dòng máu từ người ông trùm quyền lực nhất vùng Kanto – ám ảnh mọi bước chân cô. Giao thiệp với ai cũng thành một cuộc thử thách: ánh mắt e dè, sự tránh né, hay những nụ cười gượng gạo. Cuộc sống của cô không phải là sự lựa chọn, mà là một sự tách biất cưỡng bức. Việc chuyển đến một trường cấp ba xa khỏi thành phố chính, nơi không ai biết cô là ai, trở thành tấm vé duy nhất để cô mơ về một “bình thường” – được ngồi trong lớp học, được nói chuyện về bài tập và món ăn vặt mà không bị đánh giá qua chiếc áo khoác gia tộc.
Nhưng “bình thường” ấy chính là sự hiện diện của Uto Keiya. Chàng trai có vẻ ngoài lạnh lùng, cặp mắt sắc bén như dao và một cái tên trong giới ngầm – phó thủ lĩnh, kẻ nắm giữ sự sống chết trong tay – lại bất ngờ xuất hiện trong danh sách học sinh cùng lớp. Đó không phải ngẫu nhiên. Tính cách Keiya vốn đã là một bức tường, nhưng với Isaku, bức tường ấy lại trở thành chiếc ô che chắn mọi thứ, quá mức cần thiết và tàn nhẫn. Anh theo cô như bóng, can thiệp vào mọi chuyện nhỏ nhất: từ việc cô bị dồn vào chân tường trong giờ thể dục, cho đến chuyện một bạn học nam tò mò muốn mời cô đi ăn trưa. Đối với Keiya, đó là nhiệm vụ – sứ mệnh bảo vệ thân chủ được ghi trong máu. Nhưng với Isaku, đó là một sựkim thị nhức nhối. Bằng cách trở thành “bạn cùng lớp” này, anh đã vô tình chèn thêm một lớp bức tường vô hình giữa cô và thế giới bên ngoài, khiến ước mơ hòa nhập trở nên xa vời hơn bao giờ hết.
Thế nên, cuộc sống học đường của hai người trở thành một vũ đài ngầm, một ván cờ tâm lý phức tạp. Isaku phải liên tục cân bằng giữa việc giữ kín bí mật và hành xử như một học sinh bình thường, trong khi luôn cảm nhận ánh mắt của Keiya dõi theo từng động tĩnh. Cô oán trách sự can thiệp, nhưng lại một phần nào đó an tâm vì có anh ở đó. Keiya, bên cạnh sự nghiệp ngầm đầy rẫy máu me, phải đóng vai một học sinh mẫu mực, thậm chí còn phải cố ý tạo ra những tình huống “hoàn hảo” để có cớ ở gần cô hơn. Anh bắt đầu đặt câu hỏi: liệu sự chăm sóc quá mức ấy đã thực sự thuần túy là nhiệm vụ, hay đã bắt đầu chuyển hóa thành thứ gì đó khác, còn nguy hiểm hơn cả những kẻ muốn đe dọa Isaku?
Họ như hai người lính trong một cuộc chiến riêng tư, sử dụng sách vở và đồng phục học sinh làm lá chắn. Nhưng bí mật không thể tồn tại mãi. Tiếng xôn xao trong trường về “cô bạn mới quen” và “chàng trai lạnh lùng” dần dấy lên. Những đám bạn trong lớp, với sự tò mò vô tội vạ, bắt đầu chú ý. Chưa kể, thế giới ngầm mà Keaku bôn ba cũng không bao giờ ngủ yên. Một sự cố ngoài ý muốn, một kẻ thù cũ nhận ra bóng dáng, hay thậm chí chỉ là một lời đồn bậy, đều có thể phá vỡ cả lớp vỏ giả tạo này.
Điều gì sẽ xảy ra khi “tính cách chăm sóc quá mức” của Keiya không còn là một hành động có kiểm soát, mà trở thành điểm yếu chết người? Khi Isaku buộc phải đối mặt với thân phận thật, cô sẽ lựa chọn bám víu vào sự bảo vệ của Keiya, hay dám bước ra ngoài ánh đèn phản chiếu của anh để tự mình đứng vững? Và phía sau cánh cửa phòng giáo viên, hai bóng người nhỏ bé ấy liệu có thể thực sự xây được một “cuộc sống học đường bình thường” giữa lòng một trật tự đầy rẫy sự thật và ngụy trang? Cuộc đời học đường của họ, từ nay, sẽ là một vở kịch đầy bất ngờ, nơi ranh giới giữa vệ sĩ và thành viên gia tộc, giữa tình cảm và nhiệm vụ, bị xé toang bởi những cái nhìn lén lút, những lời thì thầm trong hành lang, và đôi tay luôn khao khát được chạm vào nhau một cách trót lọt giữa công chúng.






