Anh tỉnh giấc trong một thế giới trắng xóa, mùi thuốc tây và sự im lặng của bệnh viện. Mười năm – một khoảng trống mênh mông trong đầu, chỉ còn lại những mảnh vỡ không lồng ghép được. Và thế là, khi cơ thể còn đau nhức, khi bản thân vẫn là một kẻ xa lạ trước gương, người ta bước vào căn phòng này. Một kẻ thù cũ. Gương mặt ấy, dù đã thay đổi theo thời gian, vẫn khắc họa một cái bóng quen thuộc – cái bóng anh từng muốn gỡ bỏ, từng theo đuổi và chiến đấu.
“Chúng ta đã từng là người yêu,” hắn nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận thời tiết. “Bảy năm trước. T tại tòa.”
Never Forget Your Enemy. Khẩu hiệu ấy, một thời, là nguyên tắc sống, là động lực để đứng dậy sau mỗi thất bại. Nó được khắc lên từng trang lịch sử cá nhân, như một lời cảnh tỉnh. Và thế rồi, nó lại quay lại, được viết lại theo cách tàn nhẫn nhất: kẻ thù không còn chỉ là kẻ thù. Hắn đã lẻn vào, chiếm giữ một vị trí ghê gớm hơn – vị trí của một mối quan hệ mà anh không thể nhớ, một tình yêu có lẽ đã từng tồn tại, hoặc chỉ là một giấc mơ xấu hổ.
Sự phản kháng trong anh lập tức được khoác lên. Không thể. Điều này là một mưu đồ, một trò lừa gạt tinh vi để đánh sập căn nguyên cuối cùng anh còn nắm giữ: sự thật về chính mình. Nhưng ánh mắt hắn, khi nhìn anh, không chứa đựng sự gloating chiến thắng. Nó có một sự mệt mỏi, một nỗi đau mà anh không hiểu được. Và những chi tiết nhỏ, những cái tên, những nơi chốn mà hắn nhắc đến, chúng cứ lởn vởn trong đầu như những đốm lửa trong đêm tối – chẳng liên quan gì đến hận thù, mà lại gợi lên một thứ gì đó êm dịu và đáng sợ.
Never Forget Your Enemy. Vậy giờ đây, kẻ thù ở đâu? Là kẻ đang đứng trước mặt, với lời khai vô cùng khó tin? Hay chính là chính mình – cái “tôi” năm xưa đã phản bội và đánh mất mình, để lại một quá khứ like một quận xa lạ và một hiện tại đầy rẫy câu hỏi? Anh phải tìm ra sự thật. Nhưng hành động tìm kiếm ấy chính là một cuộc đối đầu với chính ký ức đã chết của mình. Và mỗi bước chân, anh lại nhắc lại khẩu hiệu cũ, như một lời nguyền: Never Forget Your Enemy. Dù kẻ thù ấy có thể chính là tình yêu, hay chính là bóng ma của chính anh.





