Sau sự kiện máy bay IC-814 bị không tặc năm 1999, rồi vụ tấn công đẫm máu vào tòa nhà Quốc hội Ấn Độ năm 2001, làn sóng phẫn nộ dâng cao trong dư luận đã buộc giới tình báo nước này phải hành động quyết liệt. Ajay Sanyal, khi ấy là nhạc trưởng của Cục Tình báo Ấn Độ (IB), đã phác thảo một kế hoạch táo bạo mà ông gọi là nhiệm vụ không thể thất bại. Mục tiêu: đánh sập từ gốc rễ mạng lưới khủng bố do Pakistan hậu thuẫn, vốn liên tục gieo rắc kinh hoàng.
Karachi, thành phố cảng sôi động nhưng đầy rẫy những khu ổ chuột nghèo khổ, trở thành điểm nóng trong tầm ngắm. Đây không chỉ là nơi trú ngụ của các ông trùm mafia khét tiếng, mà còn là trung tâm chỉ huy ngầm cho những vụ bắt cóc con tin đòi tiền chuộc. Trong bóng tối của những khu chợ đen tấp nập, các băng nhóm tội phạm ăn sâu vào đời sống người dân nghèo, biến họ thành lá chắn sống cho những thủ lĩnh khủng bố núp bóng.
Sanyal nhận ra: muốn chặt đứt vòi bạch tuộc khủng bố, phải trà trộn vào thế giới ngầm hỗn loạn này. Ông đích thân tuyển mộ những điệp viên có gốc gác từ vùng biên giới nghèo khó, am hiểu tiếng lóng và văn hóa bụi đời Karachi. Họ thẩm thấu vào các băng nhóm buôn vũ khí và buôn người, lần theo những khoản tiền chuộc được chuyển qua các tiệm cầm đồ của khu ổ chuột. Giữa sự nghèo đói cùng cực và hỗn loạn ấy, một mạng lưới gián điệp thầm lặng hoạt động như những con ong thợ, gom nhặt từng mảnh ghép về các âm mưu khủng bố chưa kịp nở rộ…
Kế hoạch của viên Giám đốc IB không dừng lại ở việc giải cứu con tin. Nó nhắm đến việc rút dây cả rừng: vạch trần mối liên hệ máu thịt giữa giới mafia bản địa với các tổ chức Hồi giáo cực đoan, nơi những kẻ chủ mưu tận dụng cái nghèo để mua chuộc người trong cuộc. Mỗi mắt xích bị phá vỡ không chỉ cứu được mạng sống vô tội, mà còn làm rung chuyển cả hệ thống tài chính ngầm nuôi sống khủng bố.







