Câu chuyện Người Làm Ăn Lớn Cổ Bình Nguyên bắt đầu từ một nho sinh tài hoa, bị kẻ gian vu oan giá họa, đày ra biên ải hoang vu. Giữa lúc tuyệt vọng, Bình Nguyên chọn cách liều lĩnh: dàn cảnh tự vẫn bên vách núi cheo leo, thi thể trôi sông để đánh lừa quan binh, rồi lén lút trở về từ cõi chết. Từ con số không trơn tru, anh mượn tay các đại gia địa phương, lập tiệm ngân phiếu đầu tiên giữa chợ biên cương, nơi tiền bạc chảy như nước, tạo nền tảng vững chãi cho đế chế sau này.
Bình Nguyên chơi đẹp nhưng sắc bén, dùng trà làm bước ngoặt đầu tay. Anh lùng sục vùng núi sâu, tìm giống trà quý hiếm, chế biến tinh xảo rồi đẩy ra tận kinh đô, biến thứ lá xanh thành vàng ròng, phát tài nhanh như chớp. Tiếp đó là muối – mặt hàng thiết yếu mà quan phủ độc quyền bóp méo giá. Bình Nguyên lách luật khôn ngoan, mở xưởng đun muối ven biển, cung cấp giá rẻ cho dân nghèo, vừa lập nghiệp vừa thu lòng người. Đỉnh cao là lúc thiên tai hạn hán kéo dài, lương thực khan hiếm, anh huy động vốn lớn, vận chuyển gạo thóc từ phương xa, bán rẻ thậm chí cho không, cứu sống muôn dân qua mùa đói kém, đổi lấy uy tín vang dội cả vùng.
Cách chơi của Bình Nguyên khác hẳn đám thương nhân cũ kỹ: anh kết hợp mưu lược nho gia với mánh kinh doanh đường phố, lật ngược thế cờ từ kẻ lưu vong thành ông trùm thương trường. Từ tiệm ngân phiếu nhỏ bé, đế chế của anh lan rộng, mang theo phúc lợi thiết thực – đường sá thông thương, chợ búa nhộn nhịp, dân no ấm. Người Làm Ăn Lớn ấy không chỉ giàu có, mà còn thay đổi cả một vùng đất biên viễn thành mảnh đất vàng son.







